Showing posts with label Khánh Ly. Show all posts
Showing posts with label Khánh Ly. Show all posts
Tuyết Tùng

http://farm1.static.flickr.com/134/318947873_12028f1b66.jpg


Hôm qua, hôm nay, ngày mai, chắc có nhiều chuyện nói. Nhưng thôi không nói, không phải vì buồn, mệt, mà vì chính bản thân mình phải ra tay refresh cuộc đời mình, chứ không phải là ngồi khóc lóc với cái đống lộn xộn đó.


Tự dưng…nhớ tới một diễn đàn www.nhomai.vn không biết bà con có ai vào đây chưa, nếu ai chưa vào thì…thử vào coi. Trong đấy toàn….mộ phần. Những ngôi mộ online được dựng lên và xây lên, với những nút thanks được biến tấu thành một ngọn nến, một nén hương, nơi lưu giữ những điều bình yên và quá khứ của cuộc sống, tự dưng thấy …buồn.


Và tò mò muốn biết mặt anh chàng/cô nàng admin của trang web ấy, để hỏi xem điều gì đã làm bạn buồn đến nỗi lập một nghĩa trang online, mà cho đến bây giờ đã có biết bao nhiêu mảnh đời phiêu bạt về đó, biết bao nhiêu những lời tâm sự, nỉ non, chia sẻ, những dòng nhật ký của lũ bạn với một anh chàng đã mất từ năm 21, 22 tuổi. Và ở đó, tự dưng tôi bắt gặp rất rất nhiều những ngôi mộ trẻ, những khuôn mặt trên bia mộ được cắt ra từ những tấm ảnh vui chơi với bạn bè, lắp ghép vụng về trên những phiến đá, cười một cách day dứt và bàng hoàng với cuộc sống không thể tả. Là những giọt nước mắt, cho sự đời cứ tiếp tục sinh sôi mà một người đã dừng lại, ở đâu đó trên cuộc sống này.


Vào đi, xem mộ phần của những người xa lạ. và thấy mình còn may mắn xiết bao, tự nhiên quý bản thân mình vì…mộ chưa xanh cỏ ^^


[Cái diễn đàn này pro đến nỗi câu hỏi kiểm tra rô bốt lúc đăng ký của nó cũng là : 1 nén nhang cộng 1 nén nhang bằng bao nhiêu nén nhang =))=))


Sáng nay thức dậy đúng 6h, máy vẫn còn chạy nhưng nhạc Khánh Ly mở từ 9h đêm hôm qua đã ngưng, vì gặp phải một bài nhạc lỗi. lọ mọ bấm next cho nhạc chạy tiếp thì bài “hãy nhìn xuống chân” vang lên. Tự dưng…buồn, nhưng cái buồn mang cảm giác thênh thang vì một bài hát. Mình còn nhớ rõ, mình thích Khánh Ly từ bài hát này. Thích cái kiểu trải giọng và ngân nga đến lạnh gai óc từng con chữ của bài hát. Duet với Elvis Phương mà 1 người cứ giọng ồ ồ cứ một người cứ đẩy giọng bay cao, vậy mà thành ra hay. Nghe thích thế…


Thích cái khúc…”hãy nhìn xuống chân dế giun đang cười con người, miếng mồi đỉnh chung ai giành nhau, hãy nhìn xuống chân để thấy thua loài côn trùng, suốt đời chẳng bon chen nhọc thân..” Bài này mỗi lần nghe là thấy nổi gai ốc (chắc 1 phần vị giọng Ly) 1 phần vì lời của bài này, lời của nó dễ bị…suy tưởng lung tung lắm nha, hí hí ^^


Đấy, tự dưng một buổi sáng lộn xộn lại có lúc “trầm lại” vì thấy buồn vu vơ và mệt nhoài vì những điều đã qua đi. Tự cốc đầu mình một cái và hỏi “tiếp tục hay dừng lại”. Không thấy ai trả lời.


Cốc vài cái nữa.


Vẫn lặng thinh, hem có ai trả lời….

Tuyết Tùng
tcson.jpg image by diendan_hv

Tối qua đến chừ định viết về Trịnh, mà hem hiểu sao chả có hứng, ko viết được cái rì, chán chán chán.



Sáng ù ra quán café, có 2 đứa khốn đã ngồi sẵn ở cái chỗ quen thuộc của mình, tính tới lúc này là hơn 2 tiếng ròi mà 2 đứa nó vẫn ngồi đực mặt ra như ngỗng ỉa ở đó, còn mình thì đợi đến dài cổ, café cũng ko muốn ún, chán ghê à. Chung quy là cũng tại ngồi cái chỗ này, máy lạnh nó phả ra mún chết lun, huhu, khéo về lại bị viêm xoang hành mất…



Mình hơi bị “không thích” ly cà phê ở Soho nhé, ngồi cả nửa tiếng đồng hồ ko đụng đến mà nó vẫn không tan bọt đi tý nào, bọt thì li ti li ti như xà bông ô mô bị nhúng nùi giẻ vô vậy. Mình là mình chúa ghét cái phong cách nổi bọt của 1 số quán café đua đòi ở sg, chả biết làm vậy để làm gì nữa. Mình thích bọt to cơ, ngày xưa đi cà phê với ba mẹ toàn lấy muỗng khuấy kịch liệt cho bọt to nổi lên, đưa ống hút vào hút cái rột, lấy muỗng múc bọt ăn. Sướng thế, mà bọt to mới ngon, còn bọt li ti dư lày trông kinh dị gúm, chả cái gì ra cái gì.



Về Trịnh, thì năm nào chả vậy. Điều thiệt thòi nhất của những ai mê nhạc Trịnh là….không có nhạc mới để nghe, hehe ^^ có chăng thì có ….giọng hát và hòa âm là mới, nhưng tình hình rõ ràng chẳng cải thiện là bao, vì các tầng lớp ca sỹ hát nhạc Trịnh sau này bị dập dữ quá. Âu cũng là một sự can đảm, khi chúng ta đưa tay chạm vào những điều thiêng liêng trong lòng của một cộng đồng nào đó, nhưng nếu ko thử, thì ko bao giờ biết mình hay hay dở, cá nhân tui cảm thấy ko có ai có thể “giết chết hay….híp dâm nhạc Trịnh” như nhìu ông bà già khó tính thường nói. Mỗi người một quan điểm, đi lấy hệ quy chiếu của mình mà….đóng khung người khác là điều bất khả, đó là chưa nói tới việc chúng ta đã vi phạm…nhân quyền. Hehe.



Nói vậy, là để chia sẻ một điều. Người ta có cách tận hưởng và tôn sùng” của riêng mình. Có thể bạn yêu nhạc Trịnh bằng cách “nghe” qua giọng Khánh y, còn anh Đàm thì thik nhạc Trịnh bằng cách “nghe chính mình hát”, điều đó hoàn toàn ko có gì sai cả. Chân giá trị của bài hát nằm ở giai điệu, ngôn từ và con mắt của người cảm nhận, chứ không phải việc đánh giá chủ quan của ta dành cho một giọng hát nào đó, mà nhất là những giọng hát mà ta ko có cảm tình. Hôm nọ tình cờ lạc vào Box nhạc Trịnh của TTVNOL, trang này nổi tiếng là sôi động và đông đúc nhưng theo mình lại là một mớ hổ lốn toàn các thứ chửi bới nhăng nhít. Các ông các cụ các chú các bác ấy (chả biết bao tuổi nên gọi thế) xúm nhau lại chửi anh Đàm, anh Tùng, hay bất cứ ai hát nhạc Trịnh mà ko vừa lòng họ như một cục Shit, phải nói là chửi như 1 cục shit đúng nghĩa. Mình cảm thấy hoang mang quá, chỉ vì những thứ không đáng mà người ta có thể xỉ vả nhau vậy sao ? Những người yêu nhạc Trịnh cứ phải nhảy đông đổng lên khi có bất cứ ai ngoài Khánh Ly, Tuấn Ngọc, Elvis Phương, Quang Dũng, Hồng Nhung…..đụng đến thần tượng tinh thần của họ chăng ? Thật là vô nghĩa, và thật là vô học.



À mà thật ra, mình nghĩ, ai cũng có cái hay của riêng họ. Chỉ có những người bị….lé mới không nhìn thấy cả hai chiều. Và cái đó thì gọi là ngu muội ^^.



Hình như mình lạc đề ? Back lại vấn đề chính, hihi. Mình sẽ ko thích nghe Trịnh vào mỗi buổi sáng, nếu không có Khánh Ly. 2 bài hát đầu tiên mà mình nghe, đúng nghĩa có nghe,tức là hoàn toàn cảm nhận một cách thật thoải mái, là “Hát trên những xác người” và “Gia tài của mẹ”, nói chung, có thể nó ko có gì special, nhưng theo ý kiến thiển cận của mình, thì 2 bài này Kly hát nhiều cảm xúc nhất. mạnh mẽ, bộc trực, giọng tốt, nhiều ý chí, là sự tổng hòa của nhiều thứ lại. Cho đến bây giờ, quả nhiên mình thấy vẫn ko ai hát bằng cô ấy ^^, ngoại trừ 1 số bài đặc biệt, mình ko thích bằng, có khi tại Kly hát chất lượng đều quá, nên nếu nhìn chung vào cả kho nhạc Trịnh, người ta sẽ thấy bài nào cũng như bài nào….



- Phôi pha. Thanh Lam hát làm mình thích hơn (Ai nói Thảo Trang hát bài này hay chứ tui nghe ko ra gì hết). Có điều bài này chị Lam….làm hơi quá, người nghe dễ bị….giật ngược và nhức đầu khi phải hưởng thụ nó trong hoàn cảnh tâm không tịnh. Nhưng nói chung là hay, quá hay. Kly hát bài này mình nghe có vài phiên bản, có thể là do hát 2,3 lần và tùy thuộc vào tâm trạng khi hát nên có bài hay, và có baì dở….



- Thương Một Người. Bài này thik Phương Thanh hát. PT hát như ru con, và nghe rõ ràng là cảm nhận được là PT hát cho…riêng mình, chứ ko phải là kiểu cách “hát phục vụ bà kon”, bài này Thanh lên câu đầu nghe rất sướng, là 1 trong những nguyên nhân lớn khiến mình thích nghe Chanh hát Trịnh. Bài Cát bụi cũng hay, bài này hát rất khó…đặc biệt vì nó là một bài quen, dễ ngân nga, nhưng hát để người nghe nhìn ra ngay Chanh ko phải là dễ. Bài Huyền Thọai Mẹ Chanh hát cũng tốt…



- Phúc Âm Buồn. Bài này mình thik 2 version. Một của Thanh Phương, chàng trai đã mất hồi năm nào đó quên rồi, Phương hát bài này nghe dìu dịu, giống tự sự. Hay vì mình nghe bài này ngay sau khi anh ấy chết nên thấy hay hơn chăng ? Hai là của Cẩm Vân, bài này mình đã từng lầm là giọng của Lam, vì cách gằn giọng và thể hiện khá giống, dù ko điên = Lam trong Phôi Pha. Nói cách khác, Lam hát Phôi Pha mà bớt khùng 1 chút sẽ giống Cẩm Vân hát bài này, mà Cẩm Vân hát bài này khùng hơn chút nữa sẽ giống Lam, hehe…



- Nhắc về DVH một chút, nỗi đau và sự “sỉ nhục” của nhiều bác thần tượng thái quá dành cho nhạc Trịnh, tui thấy mấy người đó…làm quá, vì Hưng hát có cái hay của Hưng, dĩ nhiên là tui ko ủng hộ kiểu hát vừa gào vừa cào của anh ấy, nhưng ko thể phủ nhận là anh ấy hát tốt, và 1 số bài hát rất hay. Mà nếu tui nhớ ko nhầm, thì TCS cũng đã từng xuất hiện trong 1 trong những video clip của DVH, nên rất khó để nói liệu DVH và TCS có quen biết nhau ko, nếu quen biết thì càng ko có gì để trách anh ấy….



- Năm Dòng kẻ hát Ngẫu Nhiên là hay nhất. Hay vô đối. Hay kinh khủng. Hay cực kỳ.



- Hồng Nhung – Quang Dũng. 2 giọng ca này có vẻ được ưa chuộng ? Nhất là Nhung vì có quan hệ tốt với TCS, nhưng mình chẳng tài nào nghe nổi, nghe nó cứ …sleepy thế nào ấy, nói chung là đều tay và chẳng có gì hay, Có thể Nhung hát Một ngày mới hay Tình yêu ở lại sẽ hay, hoặc Quang DŨng hát nhạc sến hơn chút nữa, sẽ hay hơn ^^ là hát nhạc Trịnh.



- Phan Đinh Tùng là người làm mình ngạc nhiên nhiều nhất, ko phải vì anh ấy hát hay quá, mà anh ấy có thể hát tốt. Mình ko nghĩ 1 người như Tùng lại hát được 1 số bài nhiều cảm xúc như vậy, Rừng xưa đã khép hay Để gió cuốn đi cũng tốt, nói chung là tốt ^^. Chắc 1 phần cũng nhờ phối khí.



- Suýt chút nữa thì quên bác Kwan, bác Kwan hát Người già em bé hay lắm. Hay lắm bác Kwan ơi, bis bis !



- Tất cả các bạn còn lại mình đều…ko để ý (từ Thái Hòa, Ý Lan, Ngọc Lan, Lệ Thu, Tuấn Ngọc…v.vv.v) và tất cả các bài hát chưa được nhắc tới thì Khánh Ly vẫn hát hay nhất ^>^


-


Ngày xưa mình rất hay nhầm nhạc Trịnh với 1 số nhạc sỹ khác, giờ thì đã hết, mà cũng hem hỉu sao ngày xưa mình nhầm được. Ví dụ như Lệ Đá, Dấu tình sầu, Hãy nhìn xuống chân….mình cứ tưởng là của TCS chứ, cho đến 1 ngày nghe introduce rõ ràng mới ngộ ra, hehe ^^



Anyway, có thể cái entry này thừa trong 1 ngày mà khắp nơi nói về TCS như một nỗi nhớ và 1 ký ức vĩnh cửu, nhưng mình cứ thích viết đấy ^^ Hehe. Hồi còn nhỏ, mình cứ hay tại sao với các vĩ nhân này nọ, người ta thường nhớ đến ngày giỗ hơn là ngày sinh. Ngày sinh phải quan trọng hơn chứ nhỉ ? Giờ mình lại đoán, có thể vì khi chết, người ta sẽ lại được “sinh ra một lần nữa”, là bước vào cuộc sống ở bên kia thế giới, là kết thúc để bắt đầu, là tái sinh…Nên ngày chết đi, cũng là ngày mà ta sống lại, phải không ?



Hì hì.