Thức dậy thật muộn trong những sớm mai
Em đã ngủ say bao nhiêu năm mà chính mình chẳng biết
Những giấc mơ trưa kéo cung đàn rải riết
Hoang lạnh những lòng tay cô đơn
***
Cánh chim thiên di chưa kịp dỗi hờn
Những quả chò nâu đã thôi không thèm xoay nữa
Bồ công anh bay, như gió cuốn về trời
Bỏ lại lại rêu phong xưa và những cánh sao rơi
Lời hứa muôn năm đã muộn mằn xưa cũ
Phong linh cũng buồn thôi khóc những ngày mưa
***
Đôi sẻ nâu rủ nhau bay về những ngày xưa
Còn lại chàng trai ngồi hát ca cổ tích
“Hát vang, hát vang rằng anh yêu em”
Để vọng âm đêm sẽ thôi không tĩnh mịch
Mưa không ướt áo em
Để sớm mai thức giấc, mở những cánh thư tem
Và đã biết rằng trên thế gian chẳng có gì có thể tan biến mất
Vẫn ở quanh đây thôi
Như nắng sớm mồ côi những đóa mây thơm ngát
Bồ công anh lại bay
Như định mệnh cuối cùng
***
Khép lại một màn nhung
Những trò rối cuộc đời sớm muộn gì cũng đi vào hồi kết
Khán giả ra về, quên không vỗ tay
Người đạo diễn ở lại, thương xót nào bay như ùy mị về trời
Khóc cho cuộc đời hài kịch những lấm lem
Cuộc sống bi thương
ánh sáng cuối con đường ai ngỡ sẽ nhá nhem
Còn bao con mắt để khóc vừa một con
Mai sau giọt lệ cũng mòn
Chẻ đôi một giấc vẹn toàn tim yêu
***
Đã quên hết những yêu kiều
Đã xa rồi những buổi chiều rừng hoang…
Như cánh vạc cô đơn cứ mãi mãi lang thang
Chẳng phải kiếm tìm em vì biết rằng đã mất
Muốn học loài thiên di sẽ giả vờ bay đi tránh rét
Mỗi mùa đông cũng cảm thấy ấm lòng
Và đơn côi như những buổi sáng bão giông
Mỏi mệt lòng tay
Cánh chim bé nhỏ rơi vào lòng cát
Sa mạc hoang vu tắm đẫm ánh trời chiều
Hoang liêu
Hoang liêu
Hoang liêu
****
Mấy giờ rồi em yêu ?
Thức dậy đi thôi đừng năm mơ nữa
Buổi sáng đang bay ra ngoài khung cửa sổ
Như quả bóng tròn xoe đang vuột mất khỏi tầm tay
Của đứa trẻ con đừng khóc một mình
Đừng để anh phải đứng khóc một mình
Khi có em bên cạnh
Chẳng có cổ tích nào đẹp hiền mà không ma mãnh
Cũng hằn học, hận thù, chém giết, phỉ báng nhau
Những cái kết Happy Ending cũng rất thơm mùi máu
Ôi cuộc đời “trả một lại vay hai”*
***
Mấy giờ rồi em trai?
Thức dậy đi có ai đang gõ cửa
Anh sẽ đưa em về đến cuối những bậc thang
Và sẽ chẳng thèm đa mang cả biệt dnah lẫn tên và họ
Rồi chúng ta cũng như nhau
Chìm giữa bao nhiêu người
Bao nhiêu thân xác trong những đêm dài canh bạc suốt cuộc đời
Cũng chẳng kịp nhớ mặt nhau
Đã quên như quên những điều vĩnh cửu
Đêm nào là đêm cuối
Cho những đêm chỉ đứng một mình…
Lẻ loi là anh thèm khát thấy bình minh
Sao nhìn xung quanh chỉ toàn là bóng tối
Đã từng đi hoang vu suốt cuộc đời trong nắng mới
Mà sao mở mắt ra chỉ thấy những đêm đen…
Phải chăng yêu và ghen thì sẽ song hành
Hay thứ tha mới là điều bất khả ?
Những khái niệm cũ đã thôi không còn đẹp nữa
Với anh bây giờ, chỉ có những ban mai…
Định nghĩa làm gì những nỗi buồn con trai…
***
Cũng biết rằng không thể trả, vẫn vay
Cứ cố thương nhau để biết mình mắc nợ
Dẫu một mai rồi cũng tàn canh bạc
Xơ xác lề đường những giấc mơ con con….
Cũng biết rằng rồi bia đá cũng mòn
Hạnh phúc cũ rồi sẽ thành vực thẳm
Nhưng mẫu thuẫn cũng có thể là chân lý
Quên làm gì khi chưa kịp nhớ tên nhau ?
Có buổi sáng nào như buổi sáng nào không ?
Sẻ nâu lại trở về sau những ngày dài biệt tích
Chò nâu lại xoay âm thầm và tĩnh mịch
Như con sóng xa bờ rồi cũng trở về thôi
Như giấc mơ anh rồi sẽ hết đơn côi
Quá khứ dỗi hờn cứ ngủ yên trong lòng tủ
Đau thương bao nhiêu cũng cho là chưa đủ
Năm tháng cuộc đời thì vẫn như xưa *
ta thấy hình ta những miếu đền
Ta thấy tên ta những bảng đường
Đời ta, sử chép cả ngàn chương
Sao không, hạt cát sông Hằng ấy
Còn chứa trong lòng cả đại dương
Ta thấy hình ta những miếu đền
Tượng thờ nghìn bệ những công viên
Sao không, khói với hương sùng kính
Đều ngát thơm từ huyệt lãng quên
Ta thấy muôn sao đứng kín trời
Chờ ta, Bắc Đẩu trở về ngôi
Sao không, một điểm lân tinh vẫn
Cháy được lên từ đáy thẳm khơi
Ta thấy đường ta Chúa hiện hình
Vườn ta Phật ngủ, ngõ thần linh
Sao không, tâm thức riêng bờ cõi
Địa ngục ngươi là, kẻ khác ơi!
Ta thấy nơi ta trục đất ngừng
Và cùng một lúc trục trời ngưng
Sao không, hạt bụi trong lòng trục
Cũng đủ vòng quay phải dửng dưng
Ta thấy ta -dêm giữa sáng ngày
Ta ngày giữa tối thẳm -dêm dài
Sao không, nhật nguyệt đều tăm tối
từ thuở chim hồng rét mướt bay
Ta thấy nhân gian bỗng khóc òa
Nhìn hình ta khuất bóng ta xa
Sao không, huyết lệ trong trời đất
Là phát sinh từ huyết lệ ta
Ta thấy rèm nhung khép lại rồi
Hạ màn. Thế kỷ hết trò chơi
Sao không, quay gót tên hề đã
Chán một trò điên diễn với người
Ta thấy ta treo cổ dưới cành
Rất hiền giấc ngủ giữa rừng xanh
Sao không, sao chẳng không là vậy
Khi chẳng còn chi ở khúch quanh.
Giờ mình ngồi đây, ngẫm về đời mình, đọc lại những dòng văn còn dang dở...
Bỗng cảm thấy hối tiếc
Về những ngày đã qua.....
P/S: tớ đang bùn, ai an ủi tớ đi. hự hự....
Tôi đơn côi trước bản thể của mình
Muốn xông vào gương và quyết cuộc tử sinh
Rừng thì xa cánh đồng xưa thì vắng
Hạt cỏ đơn côi thiếu gió để nảy mầm
Con diều chao nghiêng trong ồn ã lặng câm
Những chuyến đò chiều quên luôn bên nước….
Thèm kể cho em nghe tuổi thơ anh ngày trước
Đi rong rêu trên những mảnh đồi
Ngắt từng lá chè xanh thơm mùi rừng núi
Như bàn tay em trong mỗi giấc mơ…
Thèm chút bơ vơ trong những cuộc phiêu sinh
Tiếng hát cao nguyên anh mơ trời lộng gió
Thèm dắt tay em qua những miền khốn khó
Cuộc sống ban ơn kẻ du mục song hành…
Phủi sạch trơn ý nghĩ về mong manh
Chỉ tồn tại những điều bất khả
Muốn xông vào nhau để quên lời dối trá
Đôi lúc
Bình yên
Cũng
Cảm thấy
Mệt nhoài…
2h sáng mà ko biết thằng điên nào nhấn chuông cửa, đã vậy còn nhấn 2,3 lần liên tục mới ghê. Cái kiểu nhấn chuông như mình ngày xưa mới biết cái chuông cửa là gì (lúa chít thôi), cứ mỗi lần ấn chuông là ring ring vài lần liên tục, dĩ nhiên là chủ nhà lúc nào cũng sẽ khó chịu với một vị khách vòn vã như vậy, nên sau này ình đã biết tiết chế hơn. Hự, vậy mà thằng khốn này nhấn chuông lúc nửa đêm lại giở cái trò đó, tao mà có dưới nhà là tao một tay bóp chết mày, gru` gru, thằng khốn.
Đang …đọc lại thơ & truyện của mình sau khi lèm xong, nghe tiếng chuông bỗng mất cả hứng. hí hí. Nói chung, là mình lại….một lần nữa gét back được lại sự thăng bằng vốn có, đã bớt….mệt mỏi và cạn kiệt sức lực hơn, dù vẫn…ốm đói, mắt vẫn xanh và người ngợm lúc nào cũng trong tình trạng ê ẩm, Nhưng điều quan trong nhất là mình thấy, mình ko nên than thở trên blog nhiều quóa, xấu cả mẹt, hú hú.
Đang “khao khát” và có nhiều ý nghĩ về “tiền”, hơi đen tối, hơi tham vọng và có một chút điên rồ. Eo, mặc xác, điên rồ hay không chỉ là sự lựa chọn, mà cũng chẳng cần care xem đứa nào nó xem mình dư lào, ai hiểu thì hiểu, ai không hiểu thì….ngu. Ráng chịu.
Đang cân nhắc về một số thứ, về đi, ở và tiếp tục. ^^ Chiều nay ngồi tám với thằng Pi & a Nam. Thằng Pi làm mình…sung viết đến nỗi từ tối giờ chỉ ngồi vít tản văn, thơ & truyện, hự hự, quên mất là còn cả đống email của các sếp & đồng nghiệp gửi chưa check, còn tùm lum thứ chưa làm xong, đối tác chưa gặp, event chưa làm xong, đủ thứ hầm bà lằng cú xứ đang đợi. Ta nói, cái trò vớ vỉn gọi là “PR dạo” nó thiệt là bạc bẽo, kiếp sau (lại nhắc về kiếp sau), ta hem thèm làm PR nữa. Ta sẽ làm Phi công, anh Phi Công ơi anh bay lên trời, anh dnag đôi cánh…là lá la (Vừa ngoáy mông vừa hát).
Dạo này bà kon in sách ghê nhở. Chiều nay thằng Pi kể về những dự định sách của nó, Chuột rain cũng sắp in sách, rồi mới nãy chát bác Dzũ Dzũ khoe cái bìa sách chuẩn bị in nữa, má ơi, sao thời buổi “khủng quảng” này mà bà kon kéo nhau đi in thơ là sao ? Chỉ có mình bơ vơ toàn viết blog (khóc hận), mai mốt tui sẽ tổng hợp blog tui thành sách cho coi, phà lại mấy người, hức hức….^^
Mình muốn đi, và viết nhiều hơn. Lại cảm giác xấu hổ về tính cách và sự không phù hợp của mình, lại cái kiểu “lạnh lùng” không cần thiết và quả là một khuyết điểm to đùng như thằng Pi nói. Hự, hận, tiếp tục hận, nhưng mình đã nhất quyết là mình sẽ thay đổi. Mình có thể thay đổi mà, đúng không ? Mình thích làm bản thân mình ngạc nhiên, và cũng thích làm người khác ngạc nhiên về khả năng của mình, mình thích, mình thích…
Mai là ngày mấy nhỉ ? 14 à, dạo này mình không cò biết thời gian là cái chi chi nữa, cứ cắm mặt vào laptop từ sáng đến tối, rồi chạy tới chạy lui meeting với 2,3 công ty, mệt phờ râu ^^. Hồi còn nhỏ, mỗi khi đến gần lễ, tết, mình rất hay xem lịch xem lễ tết có nhằm ngày nghỉ hoặc gần ngày nghỉ ko, để được nghỉ nhiều cho sướng. Còn bây giờ, làm freelance một thời gian, mình thấy lễ tết thật là vớ vỉn vì vừa cực (Event rất hay xảy ra trong mấy ngày này), vừa chán (Có thể buộc phải làm việc vì công việc nhiều, trong khi bà kon nô nức trẩy hội), lại càng…nguy hiểm khi lỡ mà cạn túi ngay mấy ngày này thì thôi, chỉ có nước nức nở mà khóc, hị hị. vậy mà 30/4 & 1/5 năm nay rớt cái bẹp ngay thứ 5,6 mới ghê, vậy là bà kon cô bác anh chị em có nguyên một leo 4 ngày nghỉ hoành tráng. Còn với tui thì nó bình thường, chỉ hy dzọng (rất hy dzọng là sau mấy ngày này sẽ có địa hỷ, hihi). Vậy đi.
Mấy nay cứ khoảng 3,4 h sáng là mình lại mò lên Youtube & các trang nghe nhạc để giải trí, vui phết. Tối qua vừa nghe rap gangz vừa nghe sét oánh đùng đùng ngoài trời lúc 3h sáng. 3h sáng mưa tầm tã tới khoảng 6h thì hết, phòng mình ướt chèm nhẹp vì bị dột, nghe đâu ngoài đường nước ngập lõng bõng. Mk. Chán vãi.
À mà quên mất, tớ lại đang tiếp tục tìm nhà để chuyển, ai có chỗ nào chỉ cho tớ với nhá, tớ đội tạ nghìn lần. Tiêu chuẩn rất đơn giản: Giờ giấc tự do, toilet riêng, không bị nóng, có Internet và kha khá rộng, đủ để chưa một mớ hầm bà lằng đồ đạc của mình. Tiêu chuẩn này là ko thể rút gọn được nữa, huhu, vì 1 số lý do nhạy cảm và ….chủ quan nên mình ko thích ở chỗ này nữa, chán vãi.
Bạn Moon (lại) gợi ý, tìm nhà mướn chung nguyên đám, như ngày xưa. ^^ Vui hen ? Cái ngày mà nhóm tụi mình ở chung, bất cứ ai từng thấy qua và chứng kiến, cũng đều ngưỡng mộ và cảm thấy thích thú. Nhưng mình thì lại thiếu can đảm và rãnh rỗi để đứng ra làm những chuyện đó nữa rồi, có những kỷ niệm quả thật là đẹp đến nao lòng những có thể mãi mãi chúng ta sẽ không thể tái tạo ra nó một lần thứ hai đâu, đó là chưa kể những mệt nhoài mà ta đã có..
Lúc chúng ta bắt đầu sống chung, chúng ta chưa lường hết được những khó khăn mà mình gặp phải. Còn bây giờ, bất cứ ai đã từng “đứng ra lãnh đạn” đều sợ xanh mặt hết cả rồi, mình vẫn còn lì, nhưng liệu có an toàn không khi mình đã yếu đuối và rệu rã hơn xưa. Thôi thì, tùy cơ ứng biến….
Tối qua ghép bài Ventu vào một số clip cũ của tụi 123, đoạn đầu video là cảnh ăn nhậu đêm Noel cách đây 2 năm, cảnh thứ hai là một lần ăn nhậu nào đó không có mình và cảnh thứ ba là lần ăn uống linh đình trên KFC Trần Hưng Đạo. Vui, nhiều nụ cười, và tràn ngập hạnh phúc. Mình cũng không muốn níu kéo gì “những người muôn năm cũ” ấy, vì bản thân bọn họ cũng đều đã có những khoảng trời riêng, nhưng mình muốn mỗi lần vào YouTube, nghe Ventu mình sẽ mở bản này lên, để thấy vui tươi, và xem cô gái ở entry trước, để thấy thanh thản. Vậy là đủ ?
Hị hị, chương trình tâm sụ đêm phia đến đây là hết, xin kính chào tất cả qý dzị, củm ơn đã em blog. Hihi.
P/S: Lâu rồi ko trả lời comment, entry sau sẽ trả lời comment, hihi.
Một ngày kia rơi xuống mặt đường
Gió sẽ thổi về nơi nào xa lắc
Ai nhặt được tình cờ giấu trong rương
Ai còn nhớ những chiều thu hiu hắt
Trong ngực tôi một chiếc lá đang run
Nó vọng lên vài câu thơ hi vọng
Gieo niềm vui thì gặt được nỗi buồn
Lẽ tự nhiên như 1 ngày nắng sớm
Gieo bình minh thì chạm được hoàng hôn
Trái tim tôi giống như chiếc lá…
Dẫu xanh tươi cũng có lúc mỏi mòn
Đơn giản vậy cớ sao ai ko hiểu?
Chẳng giữ gìn chiếc lá lúc tôi trao
Ném lăn lóc trên mặt đường khô khốc
Tôi đi qua đau đớn cúi đầu chào
Rồi một ngày kia khi trở về trong đất
Chiếc lá đang khô sẽ tươi mới lạ thường
Trái tim tôi sáng ngời lên nhan sắc
Thêm trang thơ đựng giữa bốn mùa hương
(LMQ)
Một ngày nào đó, mình sẽ kể cho bạn nghe về những “ẩn ức” liên quan đến bài thơ này và những người liên quan đến nó, nó cũng là một dạng “undeletable file” trong ổ cứng dữ liệu trí não của mình. Nhưng bây giờ thì mình hem…rãnh. Mình phải kiếm tiền ^^ Mình phải giải quyết xong cả lùi công việc phát sinh sau 3 buổi họp liên tiếp của 3 công ty khác nhau trong ngày hôm nay.
Eo ôi, thật là kinh khủng !