Showing posts with label tào lao mía lao. Show all posts
Showing posts with label tào lao mía lao. Show all posts
Tuyết Tùng
Gương thần, gương thần....

http://images.timnhanh.com/blog/200905/31/12342281243739892.jpg




Tôi không nghĩ là mình có thể vô cảm đến thế…

Và mệt mỏi. chán nản [À không, không đúng với cảm giác này]. Kiệt sức. Trống rỗng. Khi những cơn đau qua đi, chạy dọc sống lưng từ sau ót, băng qua đỉnh đầu, đi ngang những lọn tóc và dừng lại nơi trước mũi. Nơi cơn đau loang ra trong những buổi tối ướt sương, sự đau ẩm mốc, phiến diện và đầy nghi hoặc, đến cùng những cơn buồn nôn, gây ngăn trở cho chứng tư duy quá mực và không thể thành hình nên một câu chữ trọn vẹn nào. Lâu lắm rồi, mới có cảm giác bất lực và mệt nhoài vì những điều mình đang có, rốt cuộc những khái niệm mà ta cứ ngỡ là vĩnh hằng lại chính tự thân nó mới là điều phù du, thì thôi, cũng một kiếp người….

Mình không thể là một người vô cảm, nên không ngăn được mình đau, và buồn đến trào nước mắt khi có những tình yêu ra đi. Cũng có những thứ ở lại, mà dúm dó như một đống tro tàn, hay nói khác hơn những gì vĩnh cửu cũng chỉ có thể là những khái niệm. Mỏng manh đơn thuần không ẩn dụ, quyền lực như mùi hương Tuyết Tùng len trên da thịt vào mỗi sớm mai, bỗng thấy mình khát khao nghe dư âm của gỗ đàn hương và đại hồi thơm mùi rừng núi, quên rằng mình cũng từ hạnh phúc sinh ra….

Tôi đã từng nghĩ, hẳn người ta không thể yêu nhau khi đã khác nhau, trái ngược nhau. Làm gì có sự lấp đầy giữa hai thực thể hỗn loạn và bay trái chiều trong không gian vũ trụ. Tôi cũng đã từng nghĩ sự hoàn hảo mới là quan trọng, cái tối cần thiết, điều khát cháy. Người ta thường coi khinh sự hoàn hảo chỉ vì người ta không bám víu được vào nó, và quay mặt đi để lại một chút triết lý “chùm nho xanh” về rực rỡ cuộc đời, không quên gằn giọng, liếc xéo, mỉa mai….

Vào lúc này đây, muốn leo lên xe, chạy một mạch về một nơi nào đó. Thèm ngồi bó gối giữa những cây bạch đàng thơm mùi khuynh diệp, nghe hương lúa và tiếng gió rì rầm ở ngoài xa trưa nắng, thèm leo lên những cây ổi, gốc me lượm nhặt một vài điều cũ kỹ, chua loét mà cười tíu tít như trẻ con, thèm ngồi trên bộ ván gỗ giữa vườn nhà, mắc tấm bạt vào cây đỉnh rỉ sét chơi trò “một túp lều tranh, nhiều quả tim vàng”. Thèm ôm micro và hét “Em ơi em anh không thể….” Rồi tối về nằm đau cổ vì những âm thanh không phải giai điệu mà có sức hấp dẫn mãnh liệt ấy, thèm xả thân mình ra giữa những đam mê, đường đột, khám phá, thèm trở lại là mình lãng tử, ngông cuồng…..

Thèm nhiều thứ lắm, giống như tối qua đi ngoài đường rất lông bông, ghé vào hiệu sách mua hẳn 10 quyển, ghé vào tiệm đĩa mua 20 cái, biết chắc là về đến nhà sẽ bỏ nó mốc meo cho đến tận 2,3 tháng sau vẫn chưa đụng được đến miếng nào. Nhưng vẫn thèm, vì những hành động tưởng chừng như vô ích ấy giúp mình lại được là mình, lại tíu tít như trẻ con mắt sáng hồn nhiên khi gặp quyển sách mới nhất của Marc Levy, lại ngạc nhiên đầy hứng thú khi gặp một đĩa phim cũ mà mình tìm hoài không gặp, lại cười hềnh hệch giữa phố xá thênh thang vì những điều giản đơn. Đó là mình….

Có đôi khi tôi vô cảm đến không ngờ, nhưng vẫn không quên ban tặng cho riêng mình những điều rất buồn cười, để được là mình, và không quên mình là ai….

Tuyết Tùng
Nửa đêm 3h sáng, ngồi mở quạt chĩa thẳng và mặt, rồi ho sụ sụ. Mie, nhìn vào gương thấy mình chả khác gì một con điên ^^

Mình đã kiếm đươc nhà rồi các bạn ạ. Đây quả là điều đáng mừng nhất trong cả tháng trở lại đây, chưa bao giờ mình cảm thấy nhẹ nhõm như sáng nay, lúc đưa tiền cọc cho bà chủ nhà.

Nhà rất đẹp, 2 tầng, còn rất mới ^^ Tường trắng tinh, ban công lan can cũng rất lung lunh. Điều đặc biệt đầu tiên là chỉ một mình mình ở, và điều thú vị thứ hai là nhà chỉ cách nhà....em Nấm vài ba căn =)) đấy, that what I call destiny, cuối cùng thì châu về hợp phố, điều này quả là một bất ngờ còn lớn hơn việc tìm được một căn nhà đẹp vừa túi tiền vào thời điểm này. Rồi mình sẽ có thể mà yên tâm học hành, viết lách. vậy đi.

Nhưng chuyển sang nhà mới sẽ cần mấy thứ sau đây: Tivi, Tủ lạnh và...máy lạnh. Ai có lòng tốt mua tặng em 1 cái nhá. Không nhân dịp gì cả cũng được, iem ko trách đâu, hihi...

Nhưng tình hình là xe tải ko vào được hẻm nhà mới, chả biết xe ba gác có vào được ko nữa. Làm dư lào giờ ? Lại tốn tiền chuyển nhà nữa đây.

Nhớ cách đây mới có 3 năm. Mình lên Sg với độc một chiếc ba lô gồm quần áo và sách vở. Còn bây giờ thì mình phải ôm một đống tủ, bàn ghế, kệ, nệm, chăn, màn, gối, nồi niêu xoong chảo và một xe tải sách. Đi đâu cũng phải vác theo, khuân theo, điều tất yếu là một căn phòng 10 mét vuông thì chắc chắn là ko đủ để chứa đồ của mình, nên việc kiếm nhà khó hơn người ta tưởng nhiều. Đúng là, mình ngưỡng mộ những bạn đi đâu cũng chỉ có 1 chiếc valy, chuyển nàh chỉ cần xách 1 cái là xong ^^

Mẹ cũng có điện lên bảo, còn thấy có gì gửi về quê cất bớt được thì gửi, mẹ thấy mày đi đâu cũng ôm cái đống đó thấy khổ quá. Mình suy nghĩ đúng 1 ngày trời ko biết nên cất bớt cái gì về quê hết, điện lại bảo mẹ ơi thứ gì con cũng cần, chả gửi về được đâu.

Nói vậy chứ phòng mình toàn đồ linh tinh. Ngày xưa có một dạo dọn phòng, nổi điên nên quăng hết 2,3 bao đồ lưu niệm trang trí & những thứ màu mè hoa lá hẹ đủ mọi thể loại, để lại chỉ tổ rác nhà mà quăng đi thì tiếc. thôi cứ quăng.

Giờ nghĩ đến chuyện chuyển nhà thấy oải. Bạn moon, bạn mèo, hi nào mình hú thì nhớ đến trợ giúp cho mình nhé, mình êu các bạn, mình hun các bạn. Hihi.

Thôi ngủ đây, sáng mai kiếm dịch vụ chuyển nhà Thật là oải quá đê !

Tuyết Tùng

ta thấy hình ta những miếu đền

(Mai Thảo)

Ta thấy tên ta những bảng đường
Đời ta, sử chép cả ngàn chương
Sao không, hạt cát sông Hằng ấy
Còn chứa trong lòng cả đại dương


Ta thấy hình ta những miếu đền
Tượng thờ nghìn bệ những công viên
Sao không, khói với hương sùng kính
Đều ngát thơm từ huyệt lãng quên


Ta thấy muôn sao đứng kín trời
Chờ ta, Bắc Đẩu trở về ngôi
Sao không, một điểm lân tinh vẫn
Cháy được lên từ đáy thẳm khơi


Ta thấy đường ta Chúa hiện hình
Vườn ta Phật ngủ, ngõ thần linh
Sao không, tâm thức riêng bờ cõi
Địa ngục ngươi là, kẻ khác ơi!


Ta thấy nơi ta trục đất ngừng
Và cùng một lúc trục trời ngưng
Sao không, hạt bụi trong lòng trục
Cũng đủ vòng quay phải dửng dưng


Ta thấy ta -dêm giữa sáng ngày
Ta ngày giữa tối thẳm -dêm dài
Sao không, nhật nguyệt đều tăm tối
từ thuở chim hồng rét mướt bay


Ta thấy nhân gian bỗng khóc òa
Nhìn hình ta khuất bóng ta xa
Sao không, huyết lệ trong trời đất
Là phát sinh từ huyết lệ ta


Ta thấy rèm nhung khép lại rồi
Hạ màn. Thế kỷ hết trò chơi
Sao không, quay gót tên hề đã
Chán một trò điên diễn với người


Ta thấy ta treo cổ dưới cành
Rất hiền giấc ngủ giữa rừng xanh
Sao không, sao chẳng không là vậy
Khi chẳng còn chi ở khúch quanh.



Giờ mình ngồi đây, ngẫm về đời mình, đọc lại những dòng văn còn dang dở...


Bỗng cảm thấy hối tiếc

Về những ngày đã qua.....


P/S: tớ đang bùn, ai an ủi tớ đi. hự hự....:72:

Tuyết Tùng

Dreams Don’t Wait (?????)

Định thi cuộc thi này.

http://vtv6.com.vn/images/Slogan.jpg

Nhưng bận bịu quá để rỗi quên bẵng đi một thời gian, không có cơ hội để thử sức. Công bằng mà nói, 10 triệu không phải là một giải thưởng lớn cho một cuộc thi sáng tác slogan, nhất là ở cái tầm mà VTV6 có được. Tâm huyết, chịu chơi, dám liều mình, nhưng làm…chưa tới, đó là những gì mình thấy được ở VTV6, nhưng khá ấn tượng với chị Tạ Bích Loan (từ cái thời chị ấy làm MC Olympia) nên cũng hy vọng một ngày nào đó VTV6 đổi đời, như chính những gì mà nó tuyên ngôn trên sóng.

Và đây là kết quả của cuộc thi này

1. Bùi Trần Vũ

Email: feji1011@yahoo.com.vn

- Hãy nắm lấy tương lai

- Hãy xem thế hệ trẻ làm được gì?

2. Trịnh Long

Giảng viên ĐH Mỹ thuật công nghiệp Hà Nội

VTV6: mở ra thế giới trẻ.

3. Nguyễn Chí Công

Dân Hoà, Thanh Oai, Hà Nội.

VTV6, nơi hội tụ của giới trẻ.

4. Phạm Minh Long

Sinh viên ĐH Ngoại thương Hà Nội.

VTV6, bản đồ cuộc sống trẻ.

5. Nguyễn Văn Hưởng

Địa chỉ: Bài Xanh, Vân Trung, Việt Yên, Bắc Giang

Bật VTV6, mở tương lai.

6. Phạm Thị Thanh Thuỷ

Địa chỉ: Xã La Bằng, Đại Từ, Thái Nguyên.

VTV6 cùng bạn đi tới ước mơ.

7. Nguyễn Thanh Hùng

Địa chỉ: Thái Thuận_Nhơn Phúc_ An nhơn _ Bình Định

VTV6, sức trẻ Việt Nam.

7 giải khuyến khích thì phải ^^ ban đầu mình cứ tưởng cái đầu tiên là cái giải nhất, bật ngửa. Phải nói là khá….hụt hẫng (nếu không muốn nói là sụp đổ kinh hoàng) về hình tượng của sự nghiêm túc và cái gọi là “sáng tạo” mà những người chấm giải ở đây có được ? Những cái kiểu như “bật vtv6, mở tương lai””nắm lấy tương lai”,”hội tụ giới trẻ””đi tới ước mơ””sức trẻ VN” nó mòn rỗng và ….sáo một cách kinh dị. Không hiểu chấm chác kiểu gì mà VTV6 lại chọn một lô các câu quen thuộc này làm slogan để trao giải, mà những câu kiểu này mình đã thấy nhan nhản ngoài đường phố, ở khắp các nơi hội thi, phong trào, sản phẩm, party, event, ca nhạc, xu hướng..v.v.v.vblah blah bah đủ thứ hầm bà lằng. Thế này gọi là sáng tác slogan ư ? Những slogan đi vào lối mòn thế lày thì cùi bắp như mình một ngày ngồi nghĩ được 1 trăm cái !

Để đảm bảo không bỏ qua bất kỳ câu slogan nào xuất sắc, các bài dự thi đã được chấm qua … 4 vòng.

Sau 2 vòng sơ loại, ban tổ chức đã chọn ra được gần 100 câu slogan xuất sắc nhất vào vòng chung kết. Các giám khảo của vòng này là chị Tạ Bích Loan, trưởng Ban Thanh thiếu niên (VTV6), anh Nguyễn Thành Lưu, phó trưởng Ban thư ký biên tập, và ông Richard Moore, một chuyên gia thương hiệu nổi tiếng thế giới.

Vòng chấm thi này đã diễn ra vào chiều ngày 17/4. 3 vị giám khảo của chúng ta đã nghiên cứu và phân tích ý nghĩa của từng từ trong slogan của các bạn. Các câu slogan lọt vào vòng này đều rất thú vị, hay về mặt ý nghĩa tổng quát, tuy nhiên cách chọn từ ngữ thể hiện vẫn còn đôi chỗ khá lúng túng. Và thế là ban giám khảo phải tiến hành một số sửa đổi để các câu slogan trở nên ngắn gọn, súc tích hơn nhưng vẫn giữ được ý của tác giả.

Một điều khá đặc biệt ở vòng chấm thi này: BGK đã dịch những câu slogan hay ra tiếng Anh. Ngoài ông Richard Moore là chuyên gia, lại là người Mỹ nên tiếng Anh thì khỏi phải bàn, khả năng tiếng Anh của 2 vị giám khảo còn lại thật đáng ngạc nhiên. Hai anh chị đã cùng bàn bạc và lựa chọn từ ngữ cùng với ông Richard Moore. Cả 3 giám khảo đều rất sôi nổi tranh luận để tìm cách biểu đạt ý của câu slogan sang tiếng Anh một cách chuẩn nhất, thú vị nhất và vần điệu nhất.

Thật là chết đứng. hình tượng sụp đổ đâu hết cả ? Quy chuẩn khi sáng tác slogan cho một “sản phẩm” kiểu như vầy đầu tiên là phải mới. Vậy mới chỗ nào, và sáng tạo kiểu rì đây ? 4 vòng chấm & 3 người có máu mặt mà chọn ra một lô những câu nói quen thuộc, thả vào thị trường chắc sẽ chìm nghỉm như cục sắt trôi sông, không gây được một chút gì gọi là ấn tượng hết mà cũng chọn để trao giải. Sau 1 tháng phát động, cuộc thi đã nhận được sự ủng hộ của đông đảo khán giả trên cả nước. 1163 bức thư với 3720 câu slogan gửi đến. Bao nhiêu đây không đủ để chọn 1 câu ra hồn sao ? Cứ phải “trẻ””tương lai” và “ước mơ” thì mới là dành cho giới trẻ à. Xin phép, cho em chửi 1 câu nhé, ngu vãi đạn !

^^ Thôi thì dầu gì cũng là….chuyện người dưng. Nhưng suýt nữa thì quên giới thiệu với các bạn gương mặt đoạt giải đây:’

KHÁN GIẢ TRẦN THU TRANG

Sinh viên lớp K51 Khoa Thông tin – thư viện, ĐH KHXH&NV, Đại học Quốc gia Hà Nội với câu slogan: Ước mơ không chờ đợi (dreams don’t wait).

Theo thuyết trình của Trần Thu Trang và nhận xét của ban giám khảo thì câu slogan này đã thể hiện đúng bản sắc của kênh VTV6 một cách hàm ẩn là luôn đồng hành cùng giới trẻ, bởi tuy không xuất hiện từ “trẻ” trong câu nhưng ước mơ chính là đặc tính dễ nhận biết của tuổi trẻ. Chỉ có người trẻ mới nhiều ước mơ và không ngại thực hiện ước mơ của mình. Câu slogan với 5 từ ngắn gọn, súc tích và đặc biệt cùng với cấu trúc ngữ pháp của câu, như một lời kêu gọi tuổi trẻ luôn hành động tích cực để biến ước mơ của mình thành hiện thực.

Thôi thì đành….tạm chấp nhận. Mình sực nhớ ra là Dream Don’t Wait hình như là tên của một bộ phim đã từng xem qua, lại gần giống với “Sống là không chờ đợi của Sunsilk”, nhưng đáng nói hơn là cấu trúc của câu này “Ước mơ không chờ đợi” khá là đa nghĩa. Mình thì mình nghe kiểu như xúi giục người ta cứ cắm đầu mà giành giật và bằng mọi giá thực hiện ước mơ ấy, kiểu như bất chấp tất cả. Cũng như “Sống là không chờ đợi” từng bị phàn nàn vì tính cực đoan của nó, đâu phải cái gì trẻ cũng là hừng hực hừng hực xông lên và không chờ đợi ai đâu ? Cứ trẻ là phải “không chờ đợi” hả ?

^^ Thôi ko dám phê phán nữa, chỉ cảm thấy hơi…bức xúc một tý. Vì mình nghĩ với vị thế của VTV, thì việc tìm được một slogan hay, đặc biệt, ấn tượng và có ý nghĩa là không khó. Nhưng nhìn vào cái cách chọn để trao giải của 3 vị giám khảo này thì thật là chán hết biết, cái kiểu như đem giảm khảo của thập niên năm 70 ra chấm hoa hậu năm 2010 vậy, lệch pha hẳn ra, và nhất là chẳng có một tý sáng tạo nào hết. Không sáng tạo nào hết.

Thất vọng. Hoàn toàn thật vọng.

P/S: thằng Pi, đừng có khen VTV6 trước mắt a Bão nữa, gru` gru`…..

Tuyết Tùng


Tấn Trò Đời

Từ hôm ngồi gẫu với thằng Pi ở vỉa hè, mình cứ bị ám ảnh về phi vụ “kịch bản phim truyền hình”.. Biết chắc là không đủ sức, nên mộng cao thì không dám, nhưng có tò mò không hiểu giai đoạn “mỳ ăn liền” của phim Truyền hình VN nó ra cái chi chi, mình bèn tận dụng toàn bộ kẽ hở và thời gian rãnh lên dienanh.net và yxine để tìm hiểu về quá trình biên kịch & học hỏi các cao thủ viết kịch bản phim. Đúng là….một trời hoa lá những ý tưởng, kịch bản mẫu, đoàn hội đội nhóm hằm bà lắng quá trời quá đất, tìm một cái gì đó hợp gu cứ như là đãi cát tìm vàng. Chả trách gì Vũ Ngọc Đãng tự viết kịch bản, rồi tự đạo diễn luôn, cho phẻ, hỉ ? Đỡ mất công trải qua giai đoạn hội ý giữa nhà biên kịch và đạo diễn J

Ngồi ngẫm lại, view một lượt qua tất cả các phim truyền hình mà mình từng coi hoặc từng để mắt đến, kah3 dĩ chọn được một vài phim để “học hỏi” như sau:

- Phim hai lúa gì đó, hình như vẫn còn đang chiếu trên HTV7 ? (Hai lúa lên đời thì phải???)

- Phim gì về Mẹ chồng nàng dâu tùm lum tà la, tối ngày toàn vợ chồng mẹ con cái vợ chồng mẹ con cái phăng tới…

- Hương phù sa – Phim này coi được vài tập, thấy ấn tượng vì thích….Tăng Thanh hà, và ấn tượng vì phim được nhiều người khen quá ?

- Một ngày không có em – Nhớ khá rõ vì coi được ngay từ những tập đầu (mình ít khi xem phim truyền hình nào được mấy tập đầu, toàn chen ngang khúc giữa), nhưng bỏ lửng nên dek biết kết cuộc thế lào.

- Bỗng dưng muốn khóc.

Bỗng dưng muốn khóc là bộ phim mình…….ghét nhất. Và có lẽ bất cứ ai xem phim truyền hình Việt với con mắt chuyên môn & nhà nghề đều cho rằng kịch bản của BDMK là một thảm họa cho phim truyền hình VN. Nhưng đến bây giờ, ngồi ngẫm lại mới thấy, BDMK gần như là một bộ phim truyền hình thành công nhất từ trước đến giờ (ở miền Bắc mình ko rành), được chiếu đi chiếu lại trên các kênh lớn (vtv1, htv7, vtv3), các kênh truyền hình cáp và hầu hết tất cả các đài ở miền Tây đều chiếu lại phim này. Sức hút lớn, mạnh, hấp dẫn, mặc dù lời thoại nhiều chi chít, logic vỡ nát và tất cả những gì bộ phim có chỉ là xoay quanh những giận hờn, cãi vã vu vơ, nhưng “cảm xúc” bước ra từ thinh không mà để ý kỹ sẽ chẳng hiêu từ đâu mà tâm lý đó xuất hiện ? Nhưng BDMK lại thành công, quá thành công khi không chỉ các bạn sinh viên, học sinh 20, 21 thcih1 đã đành, ông già 60 cũng cười sặc sặc khi coi phim này, bà lão 50, ba mẹ mình trung niên 40, thằng em nhỏ em mình con nít 13, gái miền quê 18 cho đến gái thành thị 28 đều tít mắt mê phim này. Bản thân mình….ghét phim này, nhưng vẫn ko thể phủ nhận là mình bị nó mê hoặc gần như từ đầu đến cuối, vẫn hay chờ đợi để được xem phim, tò mò khi xem hết 1 tập và vỗ đùi tức tối mỗi khi đang xem mà gặp quảng cáo. Bản thân mình ghét nó, nhưng vẫn thích nó, đó là lý do tại sao BDMK lại thành công ? Nó có sức ảnh hưởng đến mọi lứa tuổi ?

Một ngày nào đó, bạn sẽ bỗng dưng….nổi hứng muốn viết kịch bản phim, và tôi sẽ cam đoan rằng bạn ko thể thành công nếu không biết..chọc tức người khác. Xây dựng tâm lý đi ngược với tâm lý khán giả là điều thực sự cần làm, dù đôi lúc nó hơi có vấn đề trong những khái niệm về logic, nhưng cái cơ bản là nó khơi gợi sự tò mò và tức tối ở người xem. Kiểu như hồi nhỏ, mỗi lần xem phim thấy nhân vật xử sự ngu ngốc đến phát tức, đến bật khóc mà mình cứ thắc mắc mại ko biết tại sao người ta lại làm thế ? kiểu như trời ơi ngoài đời làm gì có ai làm vậy, nhưng sao trong phin lại như vậy, bây giờ mới hiểu, gây tức tối cũng là một nghệ thuật khiêu khích và giữ gìn khán giả đầy quyến năng. Tâm lý nhân vật càng mâu thuẫn, nhân vật càng ngu, con người càng ác, các tuyến nhân vật càng chồng chéo càng làm nhiều người chú ý và say mê với bản hơn. Bởi mới nói, không thể viết được kịch bản phim khi bạn nhìn nó như một người khán giả, cũng như không thể đánh giá rằng phim có hay hay ko dựa trên con mắt của nhà chuyên môn.

Hóa ra mình nhầm. Vì BDMK quả thật là một thành công vang dội trong phim TH Việt, ít ra là với khán giả. Còn ở mức độ….văn học và nghệ thuật, dĩ nhiên, mình vẫn thấy nó nhảm nhí vô cùng ^^.

Trở lại với vấn đề viết…kịch bản phim, mình vẫn đang tự hỏi là không biết giữa viết viết kịch bản cho 30 tập phim truyền hình và viết 1 cuốn tiểu thuyết thì cái nào khó hơn cái nào ? Dĩ nhiên là mình chưa đủ tư cách bước chân vào chốn dày dặn gió sương đó, nhưng học hỏi trước âu cũng là một cái lợi ^^ vì người ta, dĩ nhiên, không thể sống mãi với những Truyện rất ngắn, tản văn hay những bài thơ viết vội kiểu đặt hàng được.

Mình muốn, à không, mình cần, sống khác đi.

Đọc blog của bọ Lập, nhà văn Nguyễn Quang Lập, nghe bọ kể viết Tình Cát (tiểu thuyết) 400-500 trang xong lần đầu tiền, đang chỉnh sửa thì cháy ổ cứng mất hết, viết lại. Viết lại đã xong, vẫn đang rung đùi ngồi chỉnh sửa thì lại bị virus ăn hết, lại mất. Lại viết lại, và đã viết xong. Ngưỡng mộ, mình ngưỡng mộ quá, bản thân mình viết một cái truyện 5000 chữ mà lỡ lạc mất là chán luôn chả thèm viết nữa, kiểu như mấy bạn viết blog thường viết được 400-500 chữ mừng húm bấm nút post xong mất luôn, chả thèm viết lại ấy. Đằng này bọ Lập ghị mọ viết đi viết lại một quyển tiểu thuyết, quả là chỉ có niềm dma9 mê mới đẩy con người ta đi xa như vậy được.

So sánh bản thân mình với một nhà văn gạo cội thì thật là…trơ trẽn, nhưng mình vẫn muốn làm điều ấy, kiểu như một sự…răn đe: Ánh Sáng Tím, mày mà không làm một cái gì đó để thành công, thì không khéo sẽ trở thành Balzac nhưng ko thể loay hoay làm sao ra được Tấn Trò Đời, và bị đè chết bợi một khối nợ nặng khổng lồ trên vai (ẹc ẹc). Mô phật, làm sao đây, làm sao đây, làm sao đây ?

Chuyển đề tài cái: về quê là bị bệnh ngay tắp lự, đúng mùa này. Đúng mùa này, cách đây 4 năm, trễ hơn 1 chút mình cũng bị viêm họng kiểu liệt giường liệt chiếu như bây giờ, trước ngày thi đại học phải tiêm đúng 7 mũi thuốc mới đỡ đau họng và mệt người, kể từ lúc ấy đến bây giờ là từ tháng 5 đến tháng 8 là mình cứ bệnh kiểu này suốt. May là về quê rồi chứ cắm chốt ở sg mà bị bệnh là chết luôn, ko ai nuôi ^^

Về nhà thật khỏe, sướng rơn ^^ Ngày trước có đeo chiếc nhẫn bạc chà bá trên tay, mẹ mua, sau khi đeo 2 năm thì chiếc nhẫn trở chứng long hột xoàn ra ^^ ko đeo nữa, mẹ bảo bữa nào mua cái khác, phải đeo đồ bạc để tránh gió độc (ặc ặc). Lần ni về nhà, bảo con có nhẫn bạc rồi (nhẫn cặp với em nấm), mama bảo nhẫn nhó quá cha ăn thua, mua liền cho 2 chiếc vòng bạc bé tý hin bắt đoe vào. Ồ yeah, đeo thì đeo, người ngợm thế lày thì đeo cái chi cũng đẹp, nhưng trông có buồn cười lắm ko nhở ?Hehe…

Mai là lễ rồi, nghỉ lễ hoành tráng bà kon ạ. Chụt chụt……

P/S: Mặc dù “đã cố ngăn cản”, nhưng vẫn không sao kiềm được trái tim “ré lên sung sướng” khi thấy “kẻ thù” mình bị “thất bại”. Cười hả hê trên nỗi đau của người khác, liệu có ác độc quá không ?


Tuyết Tùng

Khùng từng cơn !


Sáng nay bay ra đường lúc 9h30, một kỷ lục mới đã được xác lập, hị hị. Lót tót đi mua Simcard với Thẻ Mobi, vào tới Pizza Teen ngồi “gặm” cơm văn phòng mới phát hiện ra sự thật phũ phàng là quên điện thoại chính ở nhà rồi ^^. Hị hị, kệ, thế càng khỏe, cả ngày đỡ bị “chảo đập vào đầu, hôm nay mình tự do, hú hú :d


Đã thế xong công việc, chiều còn chưa chịu về ngày, lót tót vào Siu thị ngắm zai. ^^ Vừa vào siu thị đã móc bóp ra xem xem, quái, làm thế lào mà mất hai trăm nghìn rồi, vừa gãi đầu vừa khóc hận, đi hết nửa cái Siu thị mới nhớ ra là sáng nay mua thẻ điện thoại. Eo ôi ^^ mình lú quá rồi, làm hứng khởi tụt xún cả lưng quần, hẹ hẹ…


Về tới nhà vồ lấy ngay em điện thoại, hai nhăm cuộc gọi nhỡ, toàn số lạ mới chết ^^ rứa là phải hì hục gọi lại cho từng em, thỏ thẻ hỏi có chuyện rì ko ^^ may là toàn tào lao mía lao, ko có rì quan trọng, tiếp tục phè phỡn, hí hí


Cả buổi tối xà quần với Dreamweaver và Maromedia, chả bít hai cái lày nó khác nhau dư lào ?


Ngày xưa mình hay tự hào, mình vớ vào cái gì lạ lạ, vọc tý là….ra ngay ^^ (tay vọc hay nhắm, há há), giờ thì vọc mãi chả thấy bến bờ đâu, người thì cứ đần cả ra, đến 10h tối thì mặt đực như ngỗng ỉa, huhu, vẫn chẳng biết 2 cái lày dùng để làm gì =))


Khi người ta trở nên ngu đi, là người ta đã bắt đầu già lên hay bé lại ?

Tuyết Tùng
Phủi sạch trơn những ý nghĩa về hạnh phúc

Tôi đơn côi trước bản thể của mình


Muốn xông vào gương và quyết cuộc tử sinh



Rừng thì xa cánh đồng xưa thì vắng


Hạt cỏ đơn côi thiếu gió để nảy mầm


Con diều chao nghiêng trong ồn ã lặng câm


Những chuyến đò chiều quên luôn bên nước….



Thèm kể cho em nghe tuổi thơ anh ngày trước


Đi rong rêu trên những mảnh đồi


Ngắt từng lá chè xanh thơm mùi rừng núi


Như bàn tay em trong mỗi giấc mơ…



Thèm chút bơ vơ trong những cuộc phiêu sinh


Tiếng hát cao nguyên anh mơ trời lộng gió


Thèm dắt tay em qua những miền khốn khó


Cuộc sống ban ơn kẻ du mục song hành…



Phủi sạch trơn ý nghĩ về mong manh


Chỉ tồn tại những điều bất khả


Muốn xông vào nhau để quên lời dối trá


Đôi lúc


Bình yên


Cũng


Cảm thấy


Mệt nhoài…



2h sáng mà ko biết thằng điên nào nhấn chuông cửa, đã vậy còn nhấn 2,3 lần liên tục mới ghê. Cái kiểu nhấn chuông như mình ngày xưa mới biết cái chuông cửa là gì (lúa chít thôi), cứ mỗi lần ấn chuông là ring ring vài lần liên tục, dĩ nhiên là chủ nhà lúc nào cũng sẽ khó chịu với một vị khách vòn vã như vậy, nên sau này ình đã biết tiết chế hơn. Hự, vậy mà thằng khốn này nhấn chuông lúc nửa đêm lại giở cái trò đó, tao mà có dưới nhà là tao một tay bóp chết mày, gru` gru, thằng khốn.



Đang …đọc lại thơ & truyện của mình sau khi lèm xong, nghe tiếng chuông bỗng mất cả hứng. hí hí. Nói chung, là mình lại….một lần nữa gét back được lại sự thăng bằng vốn có, đã bớt….mệt mỏi và cạn kiệt sức lực hơn, dù vẫn…ốm đói, mắt vẫn xanh và người ngợm lúc nào cũng trong tình trạng ê ẩm, Nhưng điều quan trong nhất là mình thấy, mình ko nên than thở trên blog nhiều quóa, xấu cả mẹt, hú hú.



Đang “khao khát” và có nhiều ý nghĩ về “tiền”, hơi đen tối, hơi tham vọng và có một chút điên rồ. Eo, mặc xác, điên rồ hay không chỉ là sự lựa chọn, mà cũng chẳng cần care xem đứa nào nó xem mình dư lào, ai hiểu thì hiểu, ai không hiểu thì….ngu. Ráng chịu.



Đang cân nhắc về một số thứ, về đi, ở và tiếp tục. ^^ Chiều nay ngồi tám với thằng Pi & a Nam. Thằng Pi làm mình…sung viết đến nỗi từ tối giờ chỉ ngồi vít tản văn, thơ & truyện, hự hự, quên mất là còn cả đống email của các sếp & đồng nghiệp gửi chưa check, còn tùm lum thứ chưa làm xong, đối tác chưa gặp, event chưa làm xong, đủ thứ hầm bà lằng cú xứ đang đợi. Ta nói, cái trò vớ vỉn gọi là “PR dạo” nó thiệt là bạc bẽo, kiếp sau (lại nhắc về kiếp sau), ta hem thèm làm PR nữa. Ta sẽ làm Phi công, anh Phi Công ơi anh bay lên trời, anh dnag đôi cánh…là lá la (Vừa ngoáy mông vừa hát).



Dạo này bà kon in sách ghê nhở. Chiều nay thằng Pi kể về những dự định sách của nó, Chuột rain cũng sắp in sách, rồi mới nãy chát bác Dzũ Dzũ khoe cái bìa sách chuẩn bị in nữa, má ơi, sao thời buổi “khủng quảng” này mà bà kon kéo nhau đi in thơ là sao ? Chỉ có mình bơ vơ toàn viết blog (khóc hận), mai mốt tui sẽ tổng hợp blog tui thành sách cho coi, phà lại mấy người, hức hức….^^



Mình muốn đi, và viết nhiều hơn. Lại cảm giác xấu hổ về tính cách và sự không phù hợp của mình, lại cái kiểu “lạnh lùng” không cần thiết và quả là một khuyết điểm to đùng như thằng Pi nói. Hự, hận, tiếp tục hận, nhưng mình đã nhất quyết là mình sẽ thay đổi. Mình có thể thay đổi mà, đúng không ? Mình thích làm bản thân mình ngạc nhiên, và cũng thích làm người khác ngạc nhiên về khả năng của mình, mình thích, mình thích…



Mai là ngày mấy nhỉ ? 14 à, dạo này mình không cò biết thời gian là cái chi chi nữa, cứ cắm mặt vào laptop từ sáng đến tối, rồi chạy tới chạy lui meeting với 2,3 công ty, mệt phờ râu ^^. Hồi còn nhỏ, mỗi khi đến gần lễ, tết, mình rất hay xem lịch xem lễ tết có nhằm ngày nghỉ hoặc gần ngày nghỉ ko, để được nghỉ nhiều cho sướng. Còn bây giờ, làm freelance một thời gian, mình thấy lễ tết thật là vớ vỉn vì vừa cực (Event rất hay xảy ra trong mấy ngày này), vừa chán (Có thể buộc phải làm việc vì công việc nhiều, trong khi bà kon nô nức trẩy hội), lại càng…nguy hiểm khi lỡ mà cạn túi ngay mấy ngày này thì thôi, chỉ có nước nức nở mà khóc, hị hị. vậy mà 30/4 & 1/5 năm nay rớt cái bẹp ngay thứ 5,6 mới ghê, vậy là bà kon cô bác anh chị em có nguyên một leo 4 ngày nghỉ hoành tráng. Còn với tui thì nó bình thường, chỉ hy dzọng (rất hy dzọng là sau mấy ngày này sẽ có địa hỷ, hihi). Vậy đi.



Mấy nay cứ khoảng 3,4 h sáng là mình lại mò lên Youtube & các trang nghe nhạc để giải trí, vui phết. Tối qua vừa nghe rap gangz vừa nghe sét oánh đùng đùng ngoài trời lúc 3h sáng. 3h sáng mưa tầm tã tới khoảng 6h thì hết, phòng mình ướt chèm nhẹp vì bị dột, nghe đâu ngoài đường nước ngập lõng bõng. Mk. Chán vãi.



À mà quên mất, tớ lại đang tiếp tục tìm nhà để chuyển, ai có chỗ nào chỉ cho tớ với nhá, tớ đội tạ nghìn lần. Tiêu chuẩn rất đơn giản: Giờ giấc tự do, toilet riêng, không bị nóng, có Internet và kha khá rộng, đủ để chưa một mớ hầm bà lằng đồ đạc của mình. Tiêu chuẩn này là ko thể rút gọn được nữa, huhu, vì 1 số lý do nhạy cảm và ….chủ quan nên mình ko thích ở chỗ này nữa, chán vãi.



Bạn Moon (lại) gợi ý, tìm nhà mướn chung nguyên đám, như ngày xưa. ^^ Vui hen ? Cái ngày mà nhóm tụi mình ở chung, bất cứ ai từng thấy qua và chứng kiến, cũng đều ngưỡng mộ và cảm thấy thích thú. Nhưng mình thì lại thiếu can đảm và rãnh rỗi để đứng ra làm những chuyện đó nữa rồi, có những kỷ niệm quả thật là đẹp đến nao lòng những có thể mãi mãi chúng ta sẽ không thể tái tạo ra nó một lần thứ hai đâu, đó là chưa kể những mệt nhoài mà ta đã có..



Lúc chúng ta bắt đầu sống chung, chúng ta chưa lường hết được những khó khăn mà mình gặp phải. Còn bây giờ, bất cứ ai đã từng “đứng ra lãnh đạn” đều sợ xanh mặt hết cả rồi, mình vẫn còn lì, nhưng liệu có an toàn không khi mình đã yếu đuối và rệu rã hơn xưa. Thôi thì, tùy cơ ứng biến….



Tối qua ghép bài Ventu vào một số clip cũ của tụi 123, đoạn đầu video là cảnh ăn nhậu đêm Noel cách đây 2 năm, cảnh thứ hai là một lần ăn nhậu nào đó không có mình và cảnh thứ ba là lần ăn uống linh đình trên KFC Trần Hưng Đạo. Vui, nhiều nụ cười, và tràn ngập hạnh phúc. Mình cũng không muốn níu kéo gì “những người muôn năm cũ” ấy, vì bản thân bọn họ cũng đều đã có những khoảng trời riêng, nhưng mình muốn mỗi lần vào YouTube, nghe Ventu mình sẽ mở bản này lên, để thấy vui tươi, và xem cô gái ở entry trước, để thấy thanh thản. Vậy là đủ ?





Clik Clik !










Hị hị, chương trình tâm sụ đêm phia đến đây là hết, xin kính chào tất cả qý dzị, củm ơn đã em blog. Hihi.



P/S: Lâu rồi ko trả lời comment, entry sau sẽ trả lời comment, hihi.








Tuyết Tùng

Vụn vặt của ngày.


http://diaoc.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=317628

1. Nghe Bachata Music như điên, replay bài “Ven tu” cả mấy chục lần ngày hôm nay. Nhất quyết tháng sau sẽ đi học Salsa trở lại (học Salsa xong mới nhảy được Bachata nhé, hô hô)

2. Vẫn yêu Belly Dance nhỉ ? Nhưng mệt mỏi, có đôi chút mệt mỏi. Thật khó để giải quyết dứt điểm giữa 2 cảm giác rời bỏ và cố gắng. kiểu như một sự tham lam nào đấy….Hy vọng là mọi chuyện bình ổn.

3. Nếu có kiếp sau, mình sẽ không làm PR. Nếu làm PR, mình sẽ ko chịu trách nhiệm về oanh số…..

4. Làm cái Quizz trên Facebook, Creat nó chứ không phải play nó nha. Ko hiểu sao bà kon làm quá trời mà nó toàn ra Chung Vô Diệm, chửi mình quá chòi quá đất. nhưng thấy cũng hay, vui vui, đọc lại cái quizz do chính mình tạo ra mà cũng cười như điên, có bạn còn tâm sự “Làm xong thì ngẩn ra 1 lúc =)) “.

5. Cả ngày thứ 7 rong ruổi, rong ruổi mà chẳng có được gì….

6. À quên, thực ra buổi tối có làm được vài bài thơ, viết 1 ít phóng sự, viết 1 vài mẩu tản văn, sáng tác thêm 2 cái slogan nữa. Hard Working =))…

7. Thời đại khủng hoảng có khác. Nhà nhà đổi việc, người người tìm việc. Thế giới đảo điên, các nhân vật dưới đáy xã hội bắt đầu cuồng loạn, những kẻ ngự trị trên ngai vàng cũng không yên…

8. Nãy coi chương trình “talk show” gì đó, các bạn sanh dziên trẻ cãi nhau về cơ hội của các doanh nghiệp nước ngoài ở VN, rồi thị trường bán lẻ, rồi thương hiệu, quy định, luật lệ hầm bà lằng cú xứ gì đó, cuối cùng nhạc hiệu chương trình là….the sound of silence. Pó tay luôn, mk thằng nào BTV cái tọt sô vớ vẩn này, chắc thấy bài này hay thì quăng dzô chứ chả cần biết nó có ý nghĩa mẹ dek gì. Thật là vớ vẩn

9. Mình cũng vớ vẩn.

10. Nhớ bé Nấm quóa !:x:x:x

Tuyết Tùng

Ice Queen



Once so long ago
My heart has crushed
And turned to stone
Now a cold massage
Protects and shields
Their words that goes

CHORUS
Here comes the Ice Queen
No heart and no emotions
So it seems
But they don't really know how I can be
Don't judge me based on what you see
The lonely ice queen

No one is ever good enough it seems
I'm just a little shy, misunderstood
You think that you could melt my heart
Then break the ice Snow fell all around
Onto the ground
They put me down
Trapped beneath the ice
No sign of fire But still they cry

Tự nhiên thik bài này dễ sợ. Nhiều lúc thik ko lý do, ko báo trước, chỉ đơn giản là thik, dù mình đã từng nghe nó hàng nghìn lần trước đây, mà vẫn ko nhớ. Tự dưng đùng 1 cái, thik. Hehe

Mami lên. Rú lên 1 tiếng kinh hoàng – khủng khiếp – rùng rợn, con tui ốm quá, ốm quá, ốm quá aaaaaaaaaaaaaaaa, đã vậy mami còn đi chung lên dzới thằng em, thằng nhóc này giờ to cộ nhìn đã thiệt, ôm rất sướng ^^ Nó cao gần bằng mình rồi, mập cũng gần = mình luôn, dù nó thua mình 10 tuổi. Mà ơi, hay là tui đang bị teo lại như Benjamin Button ? Tui nhớ tui mới có 22 tủi mà ta, kỳ dzậy ?

Tâm trạng thì vẫn cứ rồi bời, hoang mang. Ăn vẫn ít, sao thiên hạ cứ kéo nhau béo ú rần rần, bụng các bạn Moon, mèo, nấm thì nhau xệ xuống đầu gối hết rồi nha (Uống pia nhìu quá, hố hố), còn mình thì càng ngày càng có eo, mình mẩy con xương ko hà, nhìn y như bộ xương trong phòng thí ngịm, hic hic, buồn não ruột. Ăn uống vẫn thất thường, ngủ nghỉ vẫn thất thường, được cái viết blog vẫn đều đều và ý tưởng dek cạn kiệt dùm cái, hehe ^^

Mệt mỏi, mệt mỏi và mệt mỏi.


Nhưng được cái, 2 ngày đám dzỗ bác Hùng vừa qua vui ơi là vui, lâu lắm rồi mới có cảm giác relax thực sự, mình dzới thằng em mình mà 2 đứa hợp lại là dzui nổ trời =)) chết vì cười



Xem 1 video oánh nhau của mik` với nó nà !




Còn đây là hình: 2 đứa mình có giống nhau hok dzị ?


Hô hô nó làm trò gì thế nhở ?



Cà phê sáng đê




Đứa nào đẹp chai hơn, trả lời thật lòng đê., Đứa nào đẹp hơnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn ?



Bonus thêm cái bìa báo sắp phát hành, tháng 4 & nói về SG nhá, 1 bé ngoài Đà Nẵng des cái bìa này, trông xinh nhở ?

Tuyết Tùng


Chảnh


http://www.heretv.com/heretv_media/TL01.jpg



Khi còn trẻ, người ta hay ảo tưởng về mình.



Thiệt đó, nhất là mấy bạn đẹp trai, có chút nhan sắc, body chuẩn, chân dài tới lách,mặt sáng sủa, mắt 2 mí, tóc mái xéo Hàn Quéo, thế là cứ nghếch mặt lên trời. Và “chỉ có người ta lụy vì mình chứ mình không lụy vì người ta”, “Người ta không làm quen/ngắm mình thì thôi chứ mình không làm quen/ngắm ai cả” hoặc “Nói chuyện phải chảnh tý, vì tui đẹp tui có quyền…”. Những khái niệm – thói quen – quan điểm ấy đầy rẫy trên mạng, những con người… ít nhiều có lập trường, vững chãi, tự tin và….ít từng trải.



nếu đã từng trải, người ta sẽ không ảo tưởng về mình như thế.



Bản thân mình thấy, bất cứ mọi mối quan hệ nào (trừ yêu đơn phương) đều phải là mối quan hệ hai chiều, và phải xuất phát từ sự chân thật của bản thân 2 cá thể, không thể có tồn tại một dạng loại tình cảm như tình bạn, tình anh em hay thậm chí là tình yêu mà trong đó chỉ một người sốt sắng còn kẻ kia thì lạnh nhạt, ai ra sao thì ra, ai mời rượu thì uống, không có rượu thì…nhịn. Ờ, thì thói quen kiêu căng, hay nói cách khác là “chảnh một tý” là cái bệnh của nhiều người đẹp, và họ “tôn trọng” cái sự đẹp ấy như quyền lực thần thánh của riêng mình, một loại tôn giáo phức tạp hơn cả niềm tin về sự duy tâm, vì ai cũng biết, cái đẹp là thứ không vĩnh cửu, mà vẫn tôn thờ…



Chảnh cũng là một cách sống “tự hành hạ bản thân”, đó là một dạng “tự tay bạo hành tinh thần” chính bản thân mình mà không hề biết. Vì nhiều lúc ra đường thèm chảy nước một bóng hồng nào đó, mà mắt vẫn phải ngó lơ ngực vẫn ưỡn, chân vẫn sải, vẫn đi qua những thứ rất có thể là “định mệnh” của đời mình một cách bạt mạng. Nhiều lúc thèm được “ôm”, mà không dám nói, nhiều lúc thèm được “hôn”, cũng không dám nói, thậm chí đang “nóng ran” cả người vẫn không dám nói, vì lỡ mang tiếng “chảnh” với đời, sợ xấu mặt nhan sắc của bản thân mình, nên người ta vùi lấp những niềm vui của cuộc đời bằng một sự “chay tịnh” hiếm có…



Họ cô đơn, tôi tin vậy, vì tôi đã từng như vậy. Đã từng quan niệm ai thích tôi, thì phải làm quen trước, ai muốn tôi, thì phải ngỏ lời trước. Người ta vẫn thường hay có những hành động vô thức rất củ chuối như việc tự nâng cao bản thân mình lên, hằng ngày soi vào gương tự nhủ “I’m handsome” và đem khái niệm đó áp đặt bằng tâm tưởng vào bất cứ ai mình gặp. Người ta ra đường, gặp một ngươi đẹp trai hơn ko dám khen, lên mạng gặp một bé dễ thương hơn không dám làm quen, người ta tự chui vào chính vỏ ốc với những hành động tự mị một cách vô nghĩa. Hoàn toàn vô nghĩa. Chảnh không mang cho bạn một giá trị nào hơn khác ngoài một sự lập dị và cô độc, cô độc thật sự…



Khi người ta trẻ, người ta thích cô độc…



Có lẽ tôi đã qua cái thời “còn trẻ”, hay là do đã va chạm quá nhiều vào những nỗi đau, tôi biết tự cân bằng mình hơn. Tôi sẽ đến bắt tay, và làm quen với một người bạn nếu tôi thích, tôi sẽ không để họ tan biến và lướt ngang cuộc đời tôi và biến mất như tôi đã từng làm. Tôi sẽ xin nick của một ai đó nếu tôi thấy họ dễ thương, tôi sẽ học hỏi nếu tôi không biết, tôi chia sẻ nếu tôi buồn, để tôi sống đủ đầy hơn với cuộc đời và dài rộng hơn với năm tháng. Tôi không còn phải quan tâm, lo lắng đến bề ngoài và tự hỏi “Mình có còn giữ được sự “chảnh” hay không” trong dáng vóc mình nữa, đơn giản là tôi đã hòa tan trong cuộc sống, và tôi bình đẳng hơn với mọi người. Tôi cũng sẽ không hề bối rối, buồn bã hay cảm thấy “nhục nhã” nếu bị từ chối hay chê bai, vì đó là muôn mặt của cuộc đời, ít ra thì tôi đã sống đủ hơn những ai chỉ biết ngồi chờ người khác mang quà đến tận miệng…



Khi người ta bớt trẻ, người ta sẽ không còn muốn đứng trên cao nữa. Nhất là khi, đó chỉ là những độ cao ảo, quá ảo. Bạn không hề đẹp – xinh – hay tuyệt vời hơn người khác một chút nào, vậy tại sao bạn chảnh ? Nói cho tôi nghe xem….



E hèm….



[Hôm nay viết linh tinh gì thế nhở ? Coi tiếp phần còn lại của Doubt và ngày mai sẽ vít review nhá]

Tuyết Tùng

Đang ngồi ở Soho, nắng chang chang, tự nhiên mưa ì xèo, mưa như điên, thấy thích thật, chung quy cũng tại vừa nãy đang bị nắng lấn tới chỗ ngồi…



Giờ viết blog, mà ko biết nói gì. Sao mình nghiện blog thế nhở, viết hoài ko chán, dù comment thì lèo tèo vài cái nhỉ ? ^^ mình nghiện mất rồi, ôi, ma túy của tui, thuốc lắc của tui, anh túc đỏ của tui….



Mình thề, ít nhất trong tháng 5 mình sẽ hoàn thành Anh Túc Đỏ version 1, và tháng 6 là Anh Túc Đỏ version 2. Rồi thì mình trả hết nợ, rồi mình mua 1 vài thứ mình cần, rồi mình sẽ lại chuyển nhà, rồi mình sống điều độ lại, mình sẽ cởi mở hơn, mình hiền lành hơn, mình cũng sẽ lanh hơn một chút. Rồi mình sẽ đi học đàn lại (Sáng nay mở đàn ra ngắm em một tý, thấy em nằm đơn côi mà thương em quá), rồi mình sẽ ăn cơm nhiều hơn, ăn đủ chất cho mập lên. Thôi kệ, mình thích bụng bự còn hơn là ốm đói như bây giờ, thà xấu vì mập chứ nhứt quyết không được để xấu vì suy dinh dưỡng, nhìn ghê lăm, ko khéo cứ cái đà này mình tong teo hơn cá bac Trịnh hay bác Kwan mất, huhu.



Mình cũng sẽ đi đây đi đó nhiều hơn, mình sẽ ngủ nhiều hơn, karaoke nhiều hơn, đi du lịch nhiều hơn, viết blog nhiều hơn, chat nhiều hơn, đọc sách nhiều hơn, nghỉ ngơi nhiều hơn, làm việc nhiều hơn và cả….kiếm tiền nhiều hơn nữa.



Mình sẽ từ bỏ thói quen đi ngủ lúc 5h sáng và thức dậy trong cái nhìn uể oai lúc 1h trưa. Nhiều lúc theo bản năng, 1h trưa thức dậy, oánh răng đi xuống nhà với ý định…ăn sáng (giờ ăn trưa của người ta), gặp người quen buồn miệng chào một câu “hê lô ngày mới”, người ta nhìn mình như con quái dzật.



Mình còn muốn chơi thể thao nhiều hơn, mình muốn đánh cầu lông, chơi tennis và bơi lội. Mình cũng muốn tập thể hình. Mình muốn học thổi sáo, học guitar, học Piano, học thanh nhạc, học nhảy, học dancesprt, mình muốn học tâm lý, học viết văn, học viết báo. Mình muốn & mình muốn…



Giá như một ngày có 48 giờ, và mỗi năm có 24 tháng, vậy là quỹ thời gian của mình sẽ tăng lên gấp…4, mình có thể làm việc 40 h một ngày và ngủ 8h, mình sẽ tha hồ mà cân bằng với không cân bằng, chẳng có gì quan trọng, nhưng quan trọng là mình có thời gian. Đúng là con người ta không cần gì hơn là cần thời gian, mà cũng không có gì nhiều hơn là có thời gian, chúng ta luôn đang có nó, nhưng chúng ta không giữ được nó….Nó đang lao đi, còn chúng ta thì hối hả, và đôi lúc sẽ quên khuấy đi mất….



Giờ thì mình chi cần một giấc ngủ bình yên, một buổi sáng ngồi thẫn thờ ngắm ly café nhỏ giọt và miên man bên tiếng nhạc the sound of silence, thèm da diết một phút nào đó thấy thời gian trôi chậm lại mà ko có, mình lúc nào cũng nơm nớp lo sợ tiếng báo hiệu của một email vừa đến, sợ những dòng message yahoo, sợ những tiếng tút tút của tin nhắn, sợ chuông điện thoại, hay thậm chí sợ cả tiếng gõ cửa từ cánh cửa chẳng bao giờ có ai gõ. Mình trở nên nhạy cảm, chân lúc nào cũng run khi bước xuống cầu thang, bụng lúc nào cũng sôi lên và cổ họng thì khô đắng. Đó là mình, là mình ư ?



Tối qua, trong hậu trường của buổi biêu diễn Belly Dance thành công hơn mong đợi, soi mình vào gương, áo sơ mi tím, cổ trắng, viền đăng ten, tay dài, quần jeans đen HK bó sát người, giày đen. Tóc vuốt keo dựng ngược, Tôi vẫn nhận ra mình, vẫn hoàn toàn nhận ra một thứ gì đó vĩnh cửu mà tôi từng tôn thờ, nhưng đó không còn là một cảm giác tự mị như cách đây 5 năm mà mình từng có, mà chỉ là sự mệt mỏi của đôi mắt thâm quầng và một cái đầu rỗng, không nhớ nổi một chương trình dài 2 tiếng, thấy hoang sơ những áng thời gian trôi như điên. Và ánh đèn nhập nhòe.



Trong tiếng nhạc bập bùng khiêu khích ấy, và hàng trăm cặp mắt đang ngóng lên sân khấu trống trơn, tôi thèm là một vũ công, múa kiểu nào cũng được, một mình với cái sân khấu ấy. Hôm nay, tôi có toàn quyền, như một niềm tin khiếp đảm về quyền lực của mình, có bao nhiêu người ngưỡng mộ tôi, và bao nhiêu người sẽ khinh bỉ tôi. Dù gì thì tôi cũng đã không lên. Mà dù sao đi chăng nữa, tôi vẫn cảm thấy mệt mỏi.




Vui sống và mệt mỏi là 2 cảm xúc đấu trí nhau !