Tuyết Tùng





Galaxy tiếp tục...tiên phong nổ bomb trong thị trường chiếu phim tết năm nay, sáng nay vừa tổ chức họp báo ra mắt đoàn làm phim "Hồn Ma Siêu Quậy", phim 3D đầu tiên của VN và cũng là phim 3D đầu tiên của...Đông Nam Á. Thấy ghê chưa.

Siêu phẩm này là ý kiến (hay tối kiến) của chú Lê Bảo Trung, đạo diễn lừng danh của...Võ Lâm Truyền Kỳ và Nhật Ký Bạch Tuyết, ai coi phin của chú này rùi thì biết trình độ ra sao rùi hen, nên cứ cố gắng tin tưởng vào một ngày mai sáng chói.



Đây là chú Lê Bảo Trung, người làm tui thất kinh hồn vía với Nhật Ký Bạch Tuyết - Thiên hạ đệ nhất phim nhảm, hồi đó 4 đứa dắt díu nhau đi coi xong suýt ngủ luôn trong rạp.



Đây là cái....máy quay 3D được giới thiệu là rất mắc tiền, ban đầu nó được phủ khăn, sau khi gỡ khăn ra thì các cô chú nhào vô chụp. Tui thấy mắc cười quá nên ko thèm chụp, chụp cảnh nháo nhào bu đen bu đỏ cái máy thôi

Phim được giới thiệu là có kinh phí....19 tỷ đồng, và thời gian quay gấp 5 lần bình thường. Có chú kia hỏi vậy chứ làm phim 19 tỷ mần răng mà lời, Galaxy và Lê Bảo Trung rất tự tin khẳng định rằng nếu ko chắc là lời thì tui đâu có làm mần chi cho mệt, há há, đúng là nổ bomb mà.



Đoàn làm phim....



Nhìn từ bên đây qua



Wanbi cười tươi hen.

Đạo diễn LBT gọi đây là....dàn diễn viên trong mơ của mình. Nhiều cô chú xung quanh tui thắc mắc ko biết ổng mơ kiểu gì nữa. Haizz, ngoài Trương Quỳnh Anh và chú Hoài Linh ra, tui thấy mấy bạn kia được cái....độc thôi chứ diễn thì hên xui hà



Trớ trêu là ko cô chú nhà báo nào phỏng vấn mấy em teen này hết, toàn xoáy sâu vào các vấn đề về kinh tế, tài chính và....tay nghề của chú Lê Bảo Trung cùng Galaxy.

Phim trên danh nghĩa là của Galaxy nhưng thực chất là cộng tác giữa 3 hãng Galaxy, Lê Bảo Trung Entertainment và 1 hãng bên Hồng Kong nữa, tui quên tên rùi. Ngoài ra còn có sự tài trợ của Close up. Đúng là....4 cây chụm lại lên hòn núi cao hen



Lê Bảo Trung cùng đồng bọn


Hoài Linh: Xê ra, không có...ba là các con ko có làm được gì hết



Tấm này định delete mà thấy Wanbi mắc cừi quá nên giữ lại
Chính bản thân Galaxy cũng thừa nhận Nhật Ký Bạch Tuyết ko đạt được những gì mà họ mong đợi, nhưng cũng...bào chữa rằng Hồn Ma Siêu Quậy sẽ là một...phim rất khác vì Nhật Ký bạch Tuyết là phim ảo tung chảo, còn phim này nói về đời thực, thực như con mực, bởi vậy diễn viên toàn teen không thấy hem?



Ông này làm gì đó, quên rồi



Hoài Linh đóng vai 1 nam nhà văn, tình cờ đụng phải mấy con ma tuổi teen nên trải qua biết bao nhiêu chuyện hài hước, sóng gió...blah blah blah nên cuối cùng nhận ra được nhìu chuyện. Cốt phim đại loại là vậy.

Hỏi Hoài Linh: Phim có nhiều yếu tố gây cười không chú?
Chú trả lời: có chứ, ko thì người ta mời mí người đẹp đóng chứ mời tui mần chi?



Hot Girl Elly - nổi như cồn sau lần khoe ngực trên tạp chí Hàn Xẻng



Nhìn cho kỹ, trong khi Wanbi và Trương Quỳnh Anh nhìn teen vãi hàng, thì Elly đã rất ra dáng ...kiều nữ. Tư thế đứng chuẩn ko cần chỉnh!



Giờ thì cùng teen, nhưng Elly trông vẫn lừa tình hơn 2 bạn còn lại.



Trương Quỳnh Anh xinh quá, tui khoái bạn này lắm nha. Wanbi nhìn mụp thí ớn ^^




thêm 1 tấm em Trương Quỳnh Anh

Đạo diễn Lê Bảo Trung khi được hỏi sẽ làm phim... nghệ thuật hay phim giải trí, thì trả lời sẽ làm phim... nghệ thuật hướng tới số đông. Câu trả lời này thông minh quá nè, vì nếu nói phim... Giải trí hoá ra mình rẻ xiền à? Còn nói phim... nghệ thuật thì hoá ra mình làm phim tranh giải chăng? Chú ấy thiệt là thông minh, chắc là do bị chặt chém nhiều roài =))



Elly tiếp nè, cũng đâu có...bự lắm đâu ta



Đang trả nhời phỏng vấn



TQA cũng đang trả nhời phỏng vấn.

Lúc Galaxy chiếu 1 đoạn trailer giới thiệu những tác phẩm mà đối tác bên HK đã từng làm để...ra oai, thì sau khi xem xong có 1 chú nhà báo hỏi tại sao tui coi cái này chỉ có 2 màu, mà 3D 2 màu tức là 3D tại gia thui, tui nhìn nó khác hẳn với....Avatar nên chóng mặt quá, sao lại làm cái thứ công nghệ rẻ xiền này.

Lê Bảo Trung: Bạn nhìn sao ra 2 màu dzị? Ở đây có ai thấy 2 màu hem?
Nhà báo: tại mí người kia không có gỡ mắt kiếng ra nên ko thấy.

LBT: ý chết cha, coi phin 3D là phải đeo kiếng bạn nghen, bạn ko đeo kiếng thấy có 2 màu thôi nhưng đeo dzô sẽ thấy...tùm lum màu

thực ra cả chú nhà báo và cả đạo diễn LBT đều đang chứng tỏ mình rất...non kém trong việc trao đổi về công nghệ như vầy. Công nghệ chiếu phim 3D thường có 2 loại và xem 2 loại kiếng hoàn toàn khác nhau. Công nghệ 3D hai màu là xem bằng kính 2 màu, và độ nổi bật cũng ko bằng được công nghệ 3D mà các rạp chiếu hay sử dụng. và ở đây rõ ràng là Galaxy sử dụng kính phân cực chứ không phải kính 2 màu (1 tròng màu xanh 1 tròng màu đỏ) nên ko có chuyện phim 3D mà đối tác của galaxy làm là phim 3D 2 màu được. Đạo diễn LBT cũng mang tiếng là đi học về phim 3D về nhưng cũng ko trả lời câu này được cho chỉn chu và sắc bén, tui thất dzọng quá.



Thiên Minh nhìn xinh hen, ẹp chai hơn Wanbi



Miss "Là Sao Ta" Vĩnh Thuyên Kim, trong vai....ma teen. Không biết có hát vọng cổ teen hay vọng cổ...ma trong phim này ko nữa.



lại là Elly nè, nhìn giống mấy bé trong truyện tranh hem?



Vĩnh Thuyên Kim nhìn manly quá mợi

Bà kon đoán coi phin này hay hem?

Labels: 0 comments | | edit post
Tuyết Tùng


Trong tất cả các loại sách thì sách trinh thám là loại sách mà bạn có thể đọc… nhanh nhất và dễ đi đến cùng nhất (vì nó hấp dẫn). Trước giờ tui chỉ mới đọc có 2 cuốn trinh thám của Harlan CobenNgười Vô Tội Đừng Nói Một Ai, hay dã man, vì văn ông này coi rùng rợn vậy chứ có pha chất diễm tình trong đó nên rất lãng mạn và cầu kỳ, trau chuốt và kỳ bí, còn “Size 12 không phải là mập” của cô Meg Cabot cũng có hơi hướm trinh thám trong đó, nhưng không biết có nên tính dzô không???

Truyện của Conan Doyle tui chưa đọc, Sidney Sheldon tui chưa đọc, và cả… Dan Brown tui cũng chưa đọc một cuốn nào. Trước giờ chỉ đọc 2 cuốn kể trên và Conan truyện tranh thui đó. Bởi tui có một nỗi sợ và ám ảnh rất đặc biệt với những thứ bạo lực. Nào giờ tui ko có sợ ma, chỉ sợ người thôi, ngày xưa đi học về đường vắng, nhưng đêm nằm ngủ trên gác 1 mình ba mẹ ko có nhà, tui chả sợ ma cỏ gì ráo, thậm chí đôi khi còn tưởng tượng con ma mà hiện ra tui sẽ đập cho nó te tua. Nhưng tui sợ ăn trộm lắm, sợ nhì là mấy thằng sát nhân, bởi vậy mà hồi đó coi phim ma dek sợ, còn coi phim nào mà có người thiệt làm chiện kinh dị là sợ té đái ^^ tối ngủ toàn thủ sẵn dao trên đầu giường, dĩ nhiên, dao ko chém được ma, nhưng để chém mí thằng ăn trộm là số dzách :d



Nên tui rất e dè trong việc đọc và trải nghiệm truyện trinh thám, nhưng lần này thì cảm ơn bé Kent đã suggest cuốn này: Phía sau nghi can X của Higashino Keigo, một quyển sách “không ly kỳ, hồi hộp” nhưng hấp dẫn và kỳ diệu từ đầu đến cuối, toàn bộ quyển sách “tiểu thuyết tội phạm” này là một bức tranh trừu tượng về tình yêu, đẹp đẽ đến từng ngôn từ, sâu sắc trong từng mối quan hệ, tuyến nhân vật, và quan trọng hơn hết là đã khắc họa rất rõ nét những mối quan hệ tương quan đa chiều giữa người với người trong xã hội này. Những thứ rất nhỏ bé, vụn vặt, tầm thường, bỗng trở nên lớn lao và cùng nhau xâu chuỗi thành nút thắt của một câu chuyện.

Nói chung, sách hay, tui đọc trong 2 buổi tối là xong. Thật may mắn là coi xong không có cảm giác run sợ vì mang tiếng là sách trinh thám nhưng bạo lực rất nhẹ nhàng, hung thủ thì xuất hiện ngay từ đầu sách còn động cơ giết người thì… lành mạnh biết chừng nào. Nói chung, gọi đây là sách tình yêu “trá hình” thì cũng đúng, vì thứ đọng lại sau cùng trong lòng người đọc không phải là một chuỗi những sự phức tạp, ly kỳ cua vụ án, cũng không phải là ấn tượng về trí thần thông tài cơ diệu đoán của một thằng cha thám tử, điều tra viên nào đó mà các truyện khác hay vạch ra, thứ đọng lại sau cùng, và còn vương vất đến những dòng chữ sau cuối của quyển sách là một nỗi bi thống của tình yêu và sự hy sinh. Tình yêu và sự hy sinh, tuy hai mà một, tuy một mà hai.:d

Hồi còn nhỏ
, dù là một đứa rất nhạy cảm, tui cũng không thể tin được là có ai đó sẵn lòng làm mọi việc điên rồ, tồi tệ nhất vì người khác, thậm chí phải hy sinh cả quyền lợi và bản thân mình.

Lớn lên một chút
, tui tin mình có thể làm những chuyện đó, hy sinh nếu cần thiết, vì gia đình: ba, mẹ và thằng em của mình. Chuyện mình sẵn lòng vì một người máu mủ hok có gì là ghê gớm cả, nhưng tui vẫn ko tin vào sự sẵn lòng hy sinh với một người xa lạ.

Lớn hơn chút nữa
, tui bắt đầu thấy điều đó “hợp lý”, vì ai cũng có quan điểm của riêng mình.

Còn ngay bây giờ
, tui nghĩ tui có thể hy sinh vì người mình yêu, một phần nào đó. Tự nhiên tui thấy tất cả mọi giá trị mà mình xây đắp và quan điểm mà mình từng bảo vệ nó sụp đổ hết. Đơn giản là tui thấy em, tui gặp em, tui tìm hiểu và tui yêu em, nên tui nghĩ mình có thể hy sinh vì em, chuyện đó bình thường. Thực ra, chẳng có gì đáng gọi là “khoe” nếu chúng ta nói rằng mình có thể làm mọi chuyện thậm chí là điên rồ vì một ai đó, điều đó gần như là một thứ chân lý “nghiễm nhiên” trong tình yêu mà đôi khi, rất ít ai có thể đạt được hoặc vươn tới trong cuộc sống.

Người ta cứ hay đi loanh quanh ở cái bề ngoài, hay xà quần trên giường ngủ, phòng tắm, hay đanh mặt lại giả vờ ghen tuông khi không đồng ý, mà đôi khi người ta chẳng biết mình yêu nhau là vì cái gì. Thực ra, cái gì cũng có lý do của nó hết, nếu bạn không có lý do, không có nền móng cho tình yêu của mình, một ngày nào đó nó cũng sẽ tan đi trong hư vô mà không để lại một lời giải thích. Cái gì đến dễ thì đi cũng dễ, cái gì đến không lý do thì đi cũng không lý do :d.

Bởi vậy, tình yêu về sự hy sinh của anh chàng thiên tài trong “Phía sau nghi can X”, nhận tội dùm cô gái mà mình yêu thương, và làm mọi cách để cô được chạy tội, cũng xuất phát từ một lý do hết sức chính đáng, sẽ được mở ra ở cuối truyện, chứ không phải là thứ tình yêu mù quáng điên cuồng, đến vu vơ đi cũng vu vơ, không phải là thứ tình yêu sét đánh nguyên bản từ trên trời rơi xuống chưa được mài dũa, cũng không phải thứ tình yêu trong sự thèm khát, mà nó âm ỉ và chậm chạp như một cơn mưa rỉ rả cuối mùa, mát mẻ và dai dẳng :d

Tự nhiên, “anh muốn nói với em những điều thật lớn lao”, dù cái entry này viết ra là để bình loạn sách chứ hem phải để thổ lộ chuyện tình củm riêng tư cá nhân, nhưng đọc xong cuốn sách này là tự nhiên nhớ tới em liền: một là vì em đang bệnh, hai là vì cuốn sách này do em dụ tui mua, còn 3 là tui cũng muốn được hy sinh cho người mình yêu giống thằng cha trong truyện này vậy. Có thể tui không phải là thiên tài, có thể tui ko có dịp thể hiện chính mình kiểu đó, có thể dù có, tui cũng ko làm được, có thể tới lúc đó tui cũng chùn bước vì nghĩ tới gia đình, bè bạn, có thể v.v và v.v… nhưng quan trọng là bây giờ tui cảm thấy vui vì bản thân mình nhận ra tui hoàn toàn sẵn lòng làm nhiều điều vì người mình yêu. Chỗ này mới quan trọng nè, bởi cái chính yếu không phải là bạn làm gì, bạn có gì, bạn hành động hay chưa, mà đơn giản điều cốt lõi của mọi tình yêu là bạn đã sẵn sàng hay chưa. “Sẵn sàng”, hai từ này bé nhỏ mà quyền lực lắm: sẵn sàng bước vào đời nhau, sẵn sàng gắn bó, sẵn sàng hy sinh, sẵn sàng chia sẻ…sẵn sàng nhiều thứ khác nữa. Có được điều này trước đã, rồi mọi thứ sẽ đi vào quỹ đạo của nó.

Phải hem?
Tuyết Tùng
Em còn nhớ anh?




Trước hết, phải nói rằng đây là một quyển sách thú vị, hài hước nhẹ nhàng, triết lý vừa đủ, ngôn ngữ vừa tầm, không có gì đáng để chê trách nhưng cũng không được gọi là xuất sắc. “Em còn nhớ anh” chỉ dừng lại ở mức độ là một quyển sách nhẹ nhàng, sâu sắc thoáng qua, đọc dễ chịu và kết thúc bằng một cái “happy ending” rất chi là cổ tích và rất chi là…con gái. Con gái nghưng cũng có nhiều thứ để đọc lắm chứ không phải giỡn.

Tác giả của cuốn này là Shopie Kinsella, người viết bộ truyện lừng danh “Tín đồ Shopping”. Bộ “tín đồ shopping” này tui chưa có đọc cuốn nào hết, hé hé, mới coi phin hà, mà coi phin xong thấy cũng ổn nên cũng lười coi truyện, thường tui coi phim chuyển thể thấy…dở quá mới nhảy sang coi truyện, còn phim mà hay thì thôi lười coi truyện lun, tại trong đầu tui nghĩ chắc nếu phin hay thì tác giả đã chuyển tải hết được cuốn sách rùi, coi mần chi nữa. Nhưng với sách thì ngược lại hen, sách càng hay thì càng háo hức được coi phin (điển hình như tui đang đợi mỏi mòn cái ngày Eat, Pray, Love được chiếu chẳng hạn), còn sách dở thì thôi, coi mần gì cho mệt ^^.



Vậy là “Em còn nhớ anh” là quyển đầu tiên tui đọc của cô tác giả này, thấy cũng được ghê chứ. Có mấy đoạn đối thoại cũng độc lắm, dù chưa đến nỗi xuất sắc như thoại của chú Marc Levy hay cô Lauren Weisberger nhưng nói chung là có mấy khúc cũng làm tui phải bật cười. Điều đáng tiếc là cuốn này cũng mắc lỗi giống như rất nhiều các cuốn tiểu thuyết khác mà tui đọc là hơi bị đuối ở khúc cuối, càng về sau tiết tấu càng loãng, tác giả dường như không giữ nổi cái không khí truyện như lúc đầu nên nhiều khi quăng ra cái kết hơi vội. Hụt hẫng là chỗ đó, nhưng cũng thông cảm vì dù sao như vậy sách cũng khá là dài rùi, bự chà bá lun đó. viết sâu sắc và kỹ lưỡng hơn nữa chắc đọc cả tháng chưa xong ^^.

Cuốn này viết về 1 cô gái tên Lexi, truyện mở đầu bằng một bối cảnh rất…bi thảm là cô Lexi này là một cô gái hoàn toàn thất bại: xấu xí, nhà nghèo, bố vừa mất, bồ thì hẹn không tới, cô ngồi uống rượu ở quán bar cùng đám bạn sau đó bước ra ngoài đón taxi và….té. Sau đó Lexi thức dậy vào một ngày đẹp trời cách đó….3 năm sau, tức từ năm 2004 sang tới năm 2007, Lexi thảng thốt nhận ra cuộc sống mình đã thay đổi quá nhiều trong 3 năm đó, thay đổi, tất cả mọi thứ.

Điều đáng nói là Lexi không hôn mê trong 3 năm đó mà cô chỉ bị mất ký ức về 3 năm ấy, theo một cách nào đó rất…bí ẩn, Lexi từ một cô gái thất bại trở thành một người phụ nữ “đanh thép” rất thành công, sự nghiệp rực rỡ, chồng đẹp zai khoai to, con nhà giàu học giỏi, tuy nhiên, Lexi của 3 năm sau có mệnh danh “rắn hổ mang” mà không có bạn bè, bị bỏ rơi giữa những chông gai của cuộc sống. Vậy đâu mới là cuộc đời thực của cô, Lexi 3 năm về trước hay Lexi của hiện tại, với cuộc sống vật chất trong mơ nhưng tâm hồn thì lãnh cảm?



Không giống với những motip “mất trí nhớ” thường thấy, Lexi chỉ quên đi đúng 3 năm quan trọng nhất của cuộc đời mình chứ không phải mất hết toàn bộ như nhìu phin hồng kong mà ta hay coi khi xưa. Kể ra vậy cũng hay hen, nhiều lúc trí nhớ còn vẹn nguyên vầy, mà nhìn tui lại 3 năm về trước so với bây giờ tui còn thấy ngạc nhiên vì sự thay đổi của mình, huống chi là cô này cổ hổng nhớ gì hết. 3 năm mà, có nhiều sự thay đổi lắm đó nghen, nhất là trong thời đại bùng nổ thông tin bi giờ, trốn đi đâu đó 1 tháng là thấy mình thành người rừng mẹ rồi chứ nói gì 3 năm. Cũng chính vì vậy, con đường tìm kiếm lại ký ức và cuộc đời của Lexi chông gai hơn cô tưởng, nhưng cũng nhờ sự kiên cường bất khuất và không chịu đầu hàng số phận, Lexi đã tìm lại được bản ngã thực sự của con người mình sau những ngày dài đấu tranh mệt mỏi. Cái kết của truyện thực sự là một cái kết hay, dù hầu hết mọi người đều đoán được nó: Lexi chẳng nhớ lại được gì cả, 3 năm đó vẫn là 3 năm trống trơn trong ký ức của một cô gái, nhưng quan trọng là tất cả đã an lành, bởi Lexi đã vừa trở lại là một cô gái ngây thơ, hiền ngoan, vừa có dáng đẹp, đồ hiệu và một người yêu giàu có, một sự nghiệp vững chắc. Có thể chia cuộc đời của Lexi ra làm 3 giai đoạn: thất bại nhưng tâm hồn đẹp đẽ, thành công nhưng tâm hồn lãnh cảm, và giai đoạn sau cùng là thành công nhưng tâm hồn thì viên mãn với hạnh phúc, kể ra thì cũng đáng với…2 cái tai nạn và những gì cực khổ mà cô nàng Lexi này phải cam chịu :d

Nói chung, sách không xuất sắc nhưng tui vẫn thích, vì cái….bìa nó đẹp, tác giả nói 1 vài câu mà tui tâm đắc, truyện dễ đọc, thoại hài hước và quan trọng là…happy ending, vì tui là một đứa vốn hay mơ mộng và tôn thờ những điều kỳ diệu mà :d nên cái nào có kết thúc dzui là tui khoái hết, bởi dzị đừng hỏi vì sao yêu anh Marc Levy ^^. Cuốn sách này thấy vậy cũng có ích lắm nghe vì nó gợi cho tui phải suy nghĩ lại về nhiều thứ của cuộc đời mình, mà quan trọng nhất là liệu mình đã thay đổi những gì trong 3 năm vừa qua, tui có bị biến chất như Lexi đã từng không? rốt cuộc tui tìm được câu trả lời là…không, tui vẫn còn hiền ngoan ngây thơ trong trắng đáng yêu như ngày nào, nên túm lại là tui rất hạnh phúc vì điều đó. À có một thứ thay đổi cũng khá là đáng kể là nhan sắc đó mà, thôi kệ, trời bắt…càng ngày càng đẹp thì tui chịu chứ sao giờ, mí cái đó đâu có chống cãi được, điều kiện khách quan mờ, hớ hớ ^^.



Cuốn này bạn nào yêu thích cốt cách văn học hàn lâm quá, hoặc thần tượng Murakami chắc càng ko nên đọc, vì so với một mớ kiến thức lù bù mà sách nào của Murakami cũng có thì “Em còn nhớ anh” hơi bị nhạt nhẽo vì đa số chỉ toàn là nói chuyện giao đãi, tình củm vụn vặt và những dòng cảm xúc đan chéo của một vô gái phân vân giữa tuổi 25 và 28, không có gì là sâu sắc, ám ảnh hay khúc chiết hết trơn. Túm lại là nằm trùm chăn, bật quạt, dạng chân đọc trong 1 chiều mưa rất hợp đó bây à, đọc xong rùi suy nghĩ chút đỉnh rùi quên lun cũng hay. Hay lúm ý.

Bởi có nhiều thứ, đôi khi sinh ra để quên, và quên sạch thì lại càng tốt hơn. Như Lexi vậy đó, trải qua bao nhiêu giông bão mới thành công được như bi giờ. Đùng một cái, thành công thì vẫn còn nhưng giông bão ký ức thì đã mất. Lexi lại trở về với con người thành thiện của mình 3 năm trước. Tui cũng muốn vậy á: vẫn thành công, viên mãn với hạnh phúc và sở hữu những gì mình đang có hiện giờ, nhưng quên hết mọi khổ đau mà mình đã từng trải qua đi, để có thể trở lại là một con người ngoan hiền như trước. Chứ giờ tui thấy tui ác quá, hic hic, dù sự thật phũ phàng mà vẫn phải chấp nhận :d

Bởi vậy mới nói, trên đời, cái gì cũng có cái giá của nó.