Tuyết Tùng
Làm lại từ đầu

Hình như lúc bế tắc, người ta có xu hướng làm lại từ đầu. Nhưng thực ra, không phải cái gì cũng có thể start again hết. Cuộc đời không phải là một trò chơi, nên bạn không thể ấn escape để thoát ra và sign in trở lại như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Cuộc đời cũng không phải là một cuốn băng, có thể tua lại được…

Cuộc đời là một tượng đài đầy vết xước. Thế nên nhiều lúc cái cụm từ “làm lại từ đầu” chỉ mang tính hình tượng, vì thực ra nó không tồn tại, mà người ta vẫn cứ phải tiếp tục sống với hằng hà sa số nỗi đau vây xung quanh mình, không thoát được, đơn giản là chỉ để tạm quên nó đi cho an lòng. Cứ ngỡ mình bình yên vì đã rũ bỏ được nhiều thứ, nhưng không phải, nó vẫn ở đấy, chỉ có điều không tiếp tục nhói lòng nữa mà thoy…

Mình là đứa sống hì hục và gắn bó với quá khứ, kỷ niệm, mình nâng nịu từng mảnh nhỏ nhất của ký ức cho đến những mảng màu xanh tươi nhất của hiện tại. Tha thứ thì dễ, nhưng lãng quên thì không, nên đôi khi nghĩ lại những gì mình phải làm lại từ đầu sao thấy chua chát quá…

Lan man chút thôi, sến súa vậy thôi chứ cái gì rồi cũng qua. Một đồ vật mới cũng giống như một…người yêu mới, một đứa bạn thân mới, đi đâu cũng nghe hỏi tại sao, thế nào, khi nào, ở đâu, v.v. và v.v… Trả lời mệt cả óc. Nói cho vui, vì với xe cộ là vậy, nhưng với người là khác. Đôi khi mất đi một người bạn, chia tay một tình yêu, lúc đó chỉ muốn vùi mình vào chăn và ngủ cho tới sáng, rồi ngủ tiếp cho tới tối, rồi cho tới sáng…chứ chẳng muốn trả lời một câu hỏi tại sao, thế nào, ở đâu, bao giờ…chẳng muốn giải thích một cái gì hết. Chuyện tình cảm, mà nhất là chuyện đời, chẳng thể nào lý giải được chỉ trong vòng 1 vài câu nói như việc có một chiếc xe mới. Mà nó là những mảng màu sáng tối nhập nhọe khác nhau, vĩ thanh khác nhau, phải để bản thân yên tĩnh một thời gian mới có cơ hội định hình lại nó…

Bữa hổm tám với con mèo, nó nhắc đầu tháng 9 này là 4 năm. 4 năm nó biết 123 (và mình), còn với mình thì đó là 5 năm. 5 năm sài gòn với 1 cái ba lô và một bụng… niềm tin, với những lý lẽ và niềm kiêu hãnh hết sức trẻ con rời bỏ quê nhà để tìm kiếm ước mơ nơi đất khách. 5 năm không phải là một quãng thời gian dài, nhưng không ngắn, và nó đủ để mình biết mình là ai, và khôn lớn đến chừng nào….

Tháng 8, cũng như tháng 6, có một nỗi buồn 500 tấn đổ ụp xuống đầu, rồi khoảng một chục cái…chong chóng lớn nhỏ thi nhau kéo mình lên. Buồn đó rồi vui đó, đời mà, nhưng nghĩ bụng không hiểu đời mình cứ chao chác với những chuyện tình cảm như vầy sao. Càng muốn bình yên thì càng nhiều sóng gió, lúc cần sóng gió thì lại thấy cuộc đời quá đỗi nhạt màu…Nói chung là không hiểu mình đã làm gì sai nữa.

À quên, mình không có sai. Thực ra chuyện niềm tin và hạnh phúc trong mỗi đời người thì không có chuyện sai hay đúng, chỉ là mình có hối hận hay không thôi. Mình thì chưa bao giờ hối hận, chưa bao giờ…

Còn cảm giác lúc này, nói hạnh phúc thì không đúng, an lành thì hoàn toàn sai, vui sướng càng không phải, nhưng cũng không là đau khổ, bi ai, cũng chẳng hề là những chuỗi ngày dài tăm tối. Nó là một cái gì đó, u uất và đầy tâm sự, những tâm sự như ly cà phê còn nóng của một buổi sáng đã tràn ra cốc, không ai dọn dẹp và rất đỗi nhuốc nhem. Những tâm sự như giấc mơ, không biết chảy từ đâu và sẽ đổ về đâu….

Có nhng điu đt mãi chng thành tro
Mối tình đầu và trái tim em đó
Để chiều nay kỷ niệm về ngang ngõ
Ngơ ngác nhìn cơn gió chở mùa sang



Có những hôm đưa tay nhặt lá vàng
Bằng chứng muộn màng của một ngày yêu cũ
Chợt nỗi nhớ ào về như thác lũ
Đổ xuống đời đánh vụn những đam mê


Có những khi nghịch mãi sợi tóc thề
Đã biết rằng trói đời nhau không dễ
Chuyện chúng mình vẫn muôn đời như thế
Chẳng thể nào san sẻ hết cho nhau


Em còn gì ? chỉ còn lại nỗi đau
Và vết thương vẫn còn đang rỉ máu
Có nơi nào để buồn và nương náu
Cho nụ cười thơ ấu nở trên môi


Hồi còn con nít, mình khoái bài này lắm, kiểu như chết đuối vớ được phao. Có những thứ muốn bấm delete điên cuồng mà nó vẫn trơ trơ ra đó, như nỗi buồn chẳng hạn. Mà đã không xóa được, không đốt được, rồi lại còn nhân đôi lên mới ghê. Hồi đó mỗi lần buồn, nghe bài nào cũng thấy thân phận mình ở trỏng, mỗi chỗ một ít, mỗi niềm một nơi.

Giờ thì hết roài, hết hẳn, hết cả việc thấy mình trong những bài thơ lẫn những bài hát. Ví dụ như dạo này người ta buồn sẽ hay nghe Tìm Lại Giấc Mơ của Hà Hồ hay Biệt Ly của Noo chẳng hạn, mình thì tìm hoài tìm hoài hổng thấy mình trong đó. Kiểu như đã té ra khỏi đâu đó ngoài cái thế giới này một cách lãng xẹt rồi ở luôn ngoài đó, không thèm trở vô. Nên thành ra tự mình đi kiếm mình, kiềm quài mà hổng có…

Nghe tới nghe lui cũng thấy có Beat Again hợp với mình nè bây…



“Bác sỹ nói tao không còn thời gian nữa rồi, tao nên làm những gì mà tao muốn đi….làm sao tao sống nếu thiếu mày đây… tim tao sẽ không đập nữa nếu không có mày….nếu tao chết mày có tới đám tang của tao hok? Tụi mình không nên chia tay mày à, nên quay lại với nhau đi…” Đại loại vậy. Bài này nghe lại được bữa chạy về quê nè, thấy hay ho và cool ghê đó, hồi đó có thời để nhạc chuông. Còn đoạn trong ngoặc kép lúc nãy là dịch từ bài hát nghen, không phải tiếng lòng của bạn Tùng, tiếng lòng của bạn Tùng đôi khi nó bi đát hơn nhiều…

Nhưng cũng có đôi khi mạnh mẽ hơn nhiều…

Thôi thì có nhiều cái cũng đã trôi qua, có nhiều cái ở lại, có nhiều cái vừa mới xuất hiện, và có nhiều cái đã quay trở về. Nên tận hưởng và sống nốt ngày hôm nay đi đã. Mai tính sau, nhen?
Tuyết Tùng

Giờ sợ nhất là bị ai hỏi một cái gì đó. Kiểu như cảm xúc bị cào bằng rồi, không có khả năng phân biệt thật giả trắng đen nữa, nhìn đâu cũng chỉ thấy toàn là… ánh sáng.

Thèm viết.

Viết thì nhiều, nhưng ý nghĩ không tụ nổi lại một chỗ. Nhiều lúc đang viết dở chừng một cái gì đó gọi là tình cảm, sướt mướt, sau đó lại sực nhớ ra lát nữa phải viết về viên nén gỗ, hiện tượng ấm lên toàn cầu và… cách làm món cổ hủ dừa thì bỗng dưng lại cụt cả hứng. Cả đời mình viết để kiếm sống, giờ muốn sống để viết thì lại không được. Bi kịch quá.

Đọc.

Đọc cũng nhiều, đọc từ sáng đến tối. Giờ nhạy cảm với lỗi chính tả như một lưỡi dao, nhìn đâu cũng thấy tướm máu. Có lúc đọc 10 000 trang sách xong không đọng lại một cái gì, ngoài một nỗi buồn dai dẳng và hư vô, một cơn gió lạnh lẽo mà khủng khiếp tràn qua khung cửa sổ. Nhớ hôm chủ nhật nằm dài ở hồ bơi đọc Conan đã thấy có gì đó không ổn trong cuộc đời của mình rồi, mà không biết không ổn chỗ nào…

Xem

Giờ chẳng xem được gì hết. tối qua bật đi bật lại 3 cái đĩa: một hành động, một tình cảm, một hài hước, coi được xíu rồi tắt và vùi mình vào chăn và ngủ. Ngủ được một lát thì bị điện thoại… đòi tiền đánh thức, xong lại coi tiếp và ngủ tiếp, mắt thì nhòm chữ mà tâm trí cứ bay đâu đâu, haizz, như cánh diều đứt dây, những nơ ron thần kinh chạy như một bầy vịt trời trong cơn loạn lạc, giờ có thánh cũng không gom lại nổi.

Ám ảnh.

Tất cả những chuyện này lại nhắc mình nhớ về “Cô đơn trên mạng”, một nỗi ám ảnh da diết, day dứt và hoàn toàn mang tính khoa học chứ không phải tâm linh. Bạn đã bao giờ có cảm giác nhìn bất cứ thứ gì, nghĩ bất cứ cái gì thì mọi hình ảnh của nó đều quy chiếu về một khái niệm không? Đây phải chăng là chứng ám thị, hay sâu sắc hơn nữa, nó ở một tầng cao siêu hơn của tâm lý con người mà mình không với hay chạm tới được. Chỉ có thời gian mới làm lãng quên tất cả…

Chuyện cũ

Sáng nay nhận được một tin nhắn. Cũng là chuyện cũ. Cũng là những chuyện từng làm mình vật vã, đau đớn và tự hỏi lòng rất nhiều. Nhưng rồi cũng qua. Kinh nghiệm cho thấy là tất cả mọi nỗi đau đều có thể vượt qua được. Nỗi đau không phải là cái gì đó mang tính “chết người”, nó chỉ làm bạn “sống không được, chết không xong”, và khi đó, nếu đủ yếu đuối bạn sẽ chọn sự chết, và đủ can đảm thì sẽ chọn sự sống. Còn không đủ gì cả thì cứ để tự thân nó trôi qua…

Trùng lặp

Nhớ, nhớ, nhớ quá là nhớ….

Những nỗi buồn hình hộp

Thực ra cuộc đời không tồn tại hai chữ giá như. Chỉ có sự tiếp nối. Hết cái này lại tới cái khác. Những thứ lâu dài thường đều có khởi đầu và kết thúc, nhưng những khoảnh khắc thì không bao giờ kết thúc. Không bao giờ. Nó vĩnh cửu.

Giờ chẳng biết phải làm gì?
Tuyết Tùng

Cho anh giem trong trái tim anh nhé!

http://www.justbecuzzinc.com/Pics/box-bottom-of-my-heart-box.jpg

Cho anh giem trong trái tim anh nhé! Dù gì đi nữa thì anh vẫn cần một điểm tựa, nói khác hơn là một động lực để anh vin vào đó và thấy cuộc sống mình còn đủ đầy, viên mãn (mặc dù nó không thực sự vậy). Bao nhiêu năm đưa ra lời khuyên cho người khác phải yêu thế nào, sống ra sao, làm gì để bớt đau khổ và không… yếu thế trong tình yêu, và giờ đây anh không giữ được em, tình yêu lớn nhất của cuộc đời mình. Âu có lẽ đó cũng là định mệnh. Nhưng anh vẫn giữ em trong trái tim anh, dù sao đi nữa thì những rạn nứt ấy cũng chỉ là những vết xước nhỏ. Nhỏ thật nhỏ, nhưng sâu hun hút. Anh đã từng nghĩ, và luôn luôn nghĩ mình sẽ chỉ dành tình yêu cho những người thực sự xứng đáng, và em biết không, em thực sự xứng đáng gấp 100, 1000, 1 000 000 lần những gì mà anh có thể có. Nhưng anh chỉ có bấy nhiêu đây thôi, tình cảm của anh chỉ có bấy nhiêu đây thôi...

Cho anh giem trong trái tim anh nhé! Một góc nhỏ thôi. Có thể nó sẽ chẳng thể nào làm phiền được em đâu. Nhưng em chỉ cần biết nó luôn tồn tại và không ngừng hy vọng. Hy vọng về mọi thứ: sự kết hợp, vững bền, niềm tin vĩnh cửu và tất cả những thứ tốt đẹp. Không ai đánh thuế ước mơ nên anh phải… mơ ước, vì với anh giờ đây em đã trở thành một khái niệm sống còn, một định lý sâu sắc.

Cho anh giem trong trái tim anh nhé! Dù giờ đây chúng ta đã bước ra khỏi đời nhau. Vẫn ở cạnh nhau, đi bên nhau ( hy vọng là vậy), nhưng không con giao nhau thêm một lần nào nữa. Có những khoảnh khắc được ghi tên là “định mệnh”, và anh luôn biết ơn nó, cái khoảnh khắc anh nhìn thấy ảnh em trên avatar của diễn đàn mình, khoảnh khắc lần đầu tiên em bước vào căn phòng 16 mét vuông ở quán trà sữa hôm ấy, khoảnh khắc lần đầu tiên anh nghe em nói, khoảnh khắc lần đầu tiên chúng ta chạm mắt nhau, khoảnh khắc em đeo chiếc nhẫn vào tay, khoảnh khắc chúng ta hôn nhau trước biển. tất cả, sẽ mãi mãi ở lại trong trái tim anh….

Cho anh giem trong trái tim anh nhé! Anh có thể ngồi kể ra hàng giờ những gì chúng ta đã có với nhau, anh có thể viết đến 2000 trang giấy những điều khác nhau mà anh yêu quý ở em. Anh có thể nghĩ được hàng triệu hàng triệu lý do để anh yêu em (chứ không phải là những tình yêu không có lý do vô danh và hạn hẹp), dẫu điều đó chẳng còn ý nghĩ gì trong mối quan hệ của hai chúng ta nữa, nhưng anh tin em vẫn nhớ nó, trân trọng nó, như anh đã từng và sẽ nhớ nó, trân trọng nó, đúng không?

Cho anh giem trong trái tim anh nhé! Một chút, một chút thôi. Khẽ khàng, khẽ khàng thôi. Dẫu đã đến lúc chúng ta kết thúc để trở về một sự nguyên vẹn mới, bắt đầu một mối quan hệ mới, một vị thế mới, một khoảnh khắc mới. Dẫu chẳng biết những điều mới mẻ ấy sẽ cuốn chúng ta về đâu, cuốn em xa anh, cuốn em rời anh, cuốn em đi vào vòng tay kẻ khác, hay em vẫn cứ đứng đó, nguyên vẹn và rạng ngời, chỉ có điều không thuộc về anh. Nhưng dù có ra sao đi chăng nữa, anh vẫn tin và hy vọng rằng đó là những thay đổi đem lại điều tốt lành cho em.

Cho anh giem trong trái tim anh nhé! Cho anh làm kẻ yếu đuối, ngốc nghếch, ích kỷ và tham lam. Nhưng đó sẽ chỉ là một góc nhỏ trong tâm hồn anh thôi, giấu đi và không ai thấy. Cho anh có được cái cảm giác sở hữu em 100% dù đó chỉ là tưởng tượng. Cho anh dại khờ, cho anh nông cạn….

Cho anh giem trong trái tim anh nhé! Để chúng ta còn gặp lại nhau và tiếp tục song hành trong cuộc đời này, bằng một vị thế khác. Em của anh sẽ luôn luôn thành công và đáng yêu như thuở nào…

Cho anh giem trong trái tim anh nhé! Để anh luôn sẵn sàng một bờ vai, một vòng tay, một trái tim dành sẵn cho em. Để luôn che chở em nếu cần thiết, giúp đỡ em khi mệt mỏi và ở bên em để chia sẻ những buồn vui.

Cho anh giem trong trái tim anh nhé! Dù em đã không còn thuộc về anh…

Cho anh giem trong trái tim anh nhé! Để còn được nhắn tin chúc em ngủ ngoan vào mỗi buổi tối, chúc em một ngày bình yên vào mỗi nsớm nắng lên, tặng em một bản nhạc mỗi khi hạnh phúc, chia sẻ cùng em mỗi khi gặt được thành công…

Cho anh giem trong trái tim anh nhé…


Tuyết Tùng

Hồ bơi chiều thứ 6.

http://images.yume.vn/wall/20100807/anhsangtim/source/1281165531_DSC04763.JPG


Sky Garden
có lẽ là hồ bơi duy nhất ở SG (mà mình biết) chưa bị giới Gay xâm lấn. Nói chung là không có… trai. Trai Việt thì ít, trai Hàn thì lác đác, mà mấy chú Han Quốc đi bơi ở đây trong nguyên băng đảng Mafia hay sao đó mà thấy chú nào cũng xăm đầy mình, nhìn gúm quá, được cái bụng phệ nên nhìn cũng dễ thương, lành tính, và không mắc cái cảm giác mà mình hay gặp ở các bạn trai Việt: soi mói.

Người VN có tật hay chỉ trỏ, bàn tán về người khác ở chốn công cộng, đặc biệt là mấy bạn gay. Đây cũng là một trong những nguyên nhân bự nhất làm tui sợ đám đông. Nói chung tui không thích ai soi mói, dòm ngó tui hết (dù để khen hay chê), thà cứ chửi thẳng mặt, chỉ thẳng trán chắc tui thấy còn nhẹ nhàng hơn, chứ cái không khí “liếc liếc”, rồi dè chừng, rồi đá lông nheo, rồi giả vờ huýt sáo, mút chuột, rồi nhìn lén, rồi là lơi này nọ, ta nói, nó nhạt gì đâu, mà thời buổi đi chỗ nào cũng gặp hết, một mét vuông có 8 thằng gay đó nha bay, chật đất dễ sợ =))

Chiều qua có hai thằng nhỏ xì tin dắt díu nhau dzô hồ bơi, ngồi ở thành hồ gần chỗ mình. Hai thằng nhỏ nói chuyện như bắn súng liên thanh, chừng 15 tuổi thôi mà nói chuyện giá vàng bắn sang chuyện đô la mỹ, rồi khoe kao mới mua cái Ipad 1100 đô mí lại mai mốt hai tụi mình đi Hồng Kong shopping chơi, đồ bên đó rẻ lắm. Ta nói, nghe mà điếc cả lỗ… nách, người gì nói nhiều dễ sợ, lặn xuống nước còn nghe nó nói nha bay, ko biết nói nhiều quá có văng nước miếng xuống hồ bơi ko nữa. Tui ghét quá nên bơi sang bên kia đứng, gặp chỗ mấy chú Hàn Quắc đang nhảy đì đùm cười giỡn với nhau, nản quá nên leo lên ngồi uống cà phê luôn.

Các bạn Hàn (nhất là các bạn già và thành đạt) thì ít soi mói người khác nhưng lúc nào cũng tỏ vẻ khinh khỉnh và ít chú trọng đến người khác, kiểu như đường ta ta cứ đi nên dù ăn chơi hay làm việc với các bạn Hàn tui cũng đều thấy khó, nhiều lúc đang yên đang lành tự nhiên nạt lên cái hết hồn, kui bị mấy lần rồi, ko biết lớp trẻ Hàn Quắc sau này có vậy ko nữa, chứ tui thấy lớp già các chú các bác sao mà khó ăn quá =))=))

Hồ bơi đầy trẻ con học bơi. Nói đầy chứ có khoảng 5,6 đứa con nít thôi. Người lớn chắc khoảng 20. Tổng hồ bơi chắc chừng 30 người thôi mà tui có cảm giác nó như cái chợ vỡ, không biết vì 2 thằng nhỏ ngồi “bắn súng” trên thành hồ hay các chú Hàn Quắc giỡn ì đùng ở phía bên kia, nhưng tự nhiên chỉ muốn cầm guốc đập cho mỗi chú một phát, hồ bơi yên lành hằng ngày của tui đâu roài, sao bi giờ nó ồn ào vậy nè?

Cũng may là có ghế nằm, cà phê và view đẹp bù lại. Gió lồng lộng. Được lát sau thì trời sắp mưa nên bà kon đu nhau đi dzìa hết. Hồ vắng hoe, nhưng vì lạnh quá, ở lai có nguy cơ ngủ luôn dưới hồ vì leo lên không nổi nên tui cũng đi lên theo. Dzô phòng thay đồ tiếp tục gặp hai thằng nhỏ 15 tuổi bàn chuyện giá vàng trong đó. Khiếp thiệt, đến cả cởi quần nó cũng nói liếng thoắng không ngưng miệng được, 2 thằng này mai mốt cho dzô trại tập huấn chuyên ngành tra tấn kẻ thù được nè, nghe nó noi chừng 1 tiếng chắc đứt mạch máu não chết luôn.

Hồ bơi chiều thứ 6. Khép lại một tuần chóng vánh và… chẳng được gì hết (ngoài tiền), sao tự nhiên thấy mình lười… kiếm tiền dễ sợ, giờ chỉ muốn nằm xõa dài ở hồ bơi từ sáng tới tối, nhâm nhi ly cà phê, úp sách lên mặt rồi… ôm vợ ngủ cho khỏe =)). Tui thề rồi, mai mốt có tiền xây nhà thì 2 thứ đầu tiên tui muốn đặt nó trong nhà mình là hồ bơi và phòng sách, lúc đó khỏi lo thị phi hay bực bội chi ở các hồ bơi công cộng nữa, mệt thiệt ^^

P/S: Ảnh: Vợ chụp, hồ lúc vắng ko phải lúc đông :))

Tuyết Tùng

Khi trong tim bạn có một gia đình…





Gia đình là bình yên. Ở đó, bạn trở về sau mỗi chuyến du hành, nghỉ ngơi và chia sẻ, đồng cảm và trải nghiệm, là nơi để ùa về mỗi khi có bão giông.

Gia đình là hạnh phúc. Là có ai đó 100% là của bạn, như định mệnh, như chân lý, như những tiền đề có sẵn trong cuộc sống mà không cần phải chứng minh bằng một hành động, lời nói nào.

Gia đình là nơi che chở. Là chỗ mà có những người ủng hộ bạn trong mỗi hành động, phán quyết của cuộc đời, luôn dặn dò bạn cẩn thận trong mỗi bước đi, đau khi bạn buồn và cười khi bạn hạnh phúc. Là nơi để lấy lại niềm tin.

Gia đình là bữa cơm, là nơi nương tựa. Là chỗ mà bạn có thể dỗi hờn một chút, quái dị một chút, nhờ cậy một chút, hạ mình một chút mà không sợ bị chê bai hay hiềm khích đủ điều. Là nơi để bạn buông xả, bỏ hết mọi “dao găm” trong túi áo ra và buông hết mọi để phòng, là nơi bạn có thể cảm thấy an toàn nhất.

Gia đình là nơi sẵn sàng đón nhận ta ngay cả khi ta thay đổi nhiều nhất, lầm lỗi nhiều nhất, là nơi luôn biết cách tha thứ, bao dung, rộng lượng và chia sẻ. Là nơi luôn tặng cho ta miễn phí những lời khuyên, mà có thể đó sẽ những bài học mãi mãi theo ta đến cuối cuộc đời.

Gia đình là rất nhiều thứ. Có thể trong mỗi chúng ta không phải ai cũng có được một gia đình trọn vẹn và hoàn hảo, nhưng cuộc đời không phải lúc nào cũng bằng phẳng và bình yên, nên hãy biết chấp nhận điều đó để biến từ không thành có, từ sóng gió thành bình yên, biết tiếp tay với những điều kỳ diệu tạo nên một gia đình tốt đẹp.

Có một câu nói mà tôi rất thích: “Cứ đi, rồi sẽ đến”. Cứ cố gắng, rồi sẽ thành công.

Và, tôi có một câu hỏi, liệu hai ông bố và một đứa con có thể tạo nên một đình hạnh phúc không? Câu trả lời nằm ở họ, nhưng trước tiên, nó còn phụ thuộc vào cách nhìn của bạn.

http://www.psychotherapist.org/PaidForGayFamily.jpg


http://www.lgf.org.uk/assets/Uploads/_resampled/SetHeight275-gay-family2.png


http://change-production.s3.amazonaws.com/photos/wordpress_copies/gayrights/2010/06/male_couple_with_child-01.jpg


http://www.365gay.com/wp-content/uploads/news-gay-parent-families-child-top.jpg


http://www.trying-to-conceive.com/wp-content/uploads/2010/04/gay_parents.jpg


http://media.timeoutnewyork.com/resizeImage/htdocs/export_images/697/697.gay.x480.opener2dads-final.jpg?


Bài hát phía trên là của một cậu nhóc tên Terence, mình coi cũng lâu rồi, hát về gia đình mình, gồm có 2 ông bố và chính cậu. Một bài hát rất xúc động (có lẽ chỉ xúc động với những ai đồng cảm là nhiều thôi, nhưng cũng đã mang lại một cái nhìn nhân văn trong cuộc sống) và đầy ý nghĩa.


Terence là một cậu nhóc được nhặt về nuôi bởi ông bố gay của mình từ năm 1 tuổi, cậu cho rằng cuộc sống nhiều lúc cũng khó khăn lắm, nhưng có sao đâu vì gia đình cậu hiện tại thật tuyệt vời, và bản thân điều đó đã là một sự may mắn và hạnh phúc lắm rồi. Và đôi khi, hai ông bố của cậu cũng có thể trở thành hai người mẹ, điều này thật là coolllllllllllllll.


Vì hình thức thì chẳng bao giờ quan trọng bằng cái cốt lõi bên trong, quan trọng là mỗi chúng ta cảm thấy hạnh phúc. Còn đời bảo thế nào, thỉnh thoảng cũng nên "mặc kệ họ" cho nó lành, ha?



Labels: , 0 comments | | edit post