Tuyết Tùng

http://media.imuzik.com.vn/Resources/Data/News/2010/thang7/ngay8/UK/KeSha/Ke$ha5.jpg


Haizzz, cuối cùng thì sau bao nhiêu chờ đợi mỏi mòn, "nàng tiên thuốc lắc" Ke$ha của tui cũng đã tung ra Video Clip cho bản nhạc "Take it off", một trong những bản nhạc hay nhứt trong Album đầu tay "Animal" của nàng, hehe. Ta nói, Video clip thật là hay, thật là chất, thật là bốc, đúng y như style của Ke$ha trong lòng tui nào giờ.






Trước giờ khoái mỗi mình Shakira thôi giờ thêm em này nữa, coi xong thì thấy hoang mang quá vì không biết thích ai hơn nữa, há há


There's a place downtown,

Where the freaks all come around.

It's a hole in the wall.

It's a dirty free for all.



When the dark

Of the night comes around.

That's the time,

That the animal comes alive.

Looking for

Something wild.



And now we lookin' like pimps

In my gold Trans-Am.

Got a water bottle full of whiskey

In my handbag.

Got my drunk text on

I'll regret it in the mornin'

But tonight

I don't give a

I don't give a

I don't give a



There's a place downtown,

Where the freaks all come around.

It's a hole in the wall.

It's a dirty free for all.



And they turn me on.

When they Take It Off.

When they Take It Off.

Everybody Take It Off.



There's a place I know

If you're looking for a show.

Where they go hardcore

And there's glitter on the floor.



And they turn me on.

When they Take It Off.

When they Take It Off.

Everybody Take It Off.



Lose your mind.

Lose it now.

Lose your clothes

In the crowd.

We're delirious.

Tear it down

'Til the sun comes back around.



N-now we're getting so smashed.

Knocking over trash cans.

Eurbody breakin' bottles

It's a filthy hot mess.

Gonna get faded

I'm not the designated

Driver so

I don't give a

I don't give a

I don't give a



There's a place downtown,

Where the freaks all come around.

It's a hole in the wall.

It's a dirty free for all.



And they turn me on.

When they Take It Off.

When they Take It Off.

Everybody Take It Off.



There's a place I know

If you're looking for a show.

Where they go hardcore

And there's glitter on the floor.



And they turn me on.

When they Take It Off.

When they Take It Off.

Everybody Take It Off.



Oh, oh, oh!



EVERYBODY TAKE IT OFF!



Oh, Oh, Oh!



EVERYBODY TAKE IT OFF!



Right now! TAKE IT OFF!

Right now! TAKE IT OFF!

Right now! TAKE IT OFF!



Oooh.



Right now! TAKE IT OFF!

Right now! TAKE IT OFF!



EVERYBODY TAKE IT OFF!



There's a place downtown,

Where the freaks all come around.

It's a hole in the wall.

It's a dirty free for all.



And they turn me on.

When they Take It Off.

When they Take It Off.

Everybody Take It Off.



There's a place I know

If you're looking for a show.

Where they go hardcore

And there's glitter on the floor.



And they turn me on.

When they Take It Off.

When they Take It Off.

Everybody Take It Off.

Tuyết Tùng

Tui đặc biệt khoái mặc mấy cái áo có chữ, càng nhiều chữ càng tốt, ngồi buồn buồn xé áo đọc chơi cũng đỡ buồn hen. Khoái hơn nữa là ngồi tám với ai mặc áo có nhiều chữ, lỡ mà nó nói chuyện buồn ngủ quá thì mình cũng có cái để dòm, thay vì dòm vào mắt nó thì mình dòm vào bụng nó chẳng hạn, đỡ mang tiếng bất lịch sự vì ko lắng nghe người khác lại tiện thể đọc thêm được một cái gì hay ho.

Mà mấy cái câu in trên áo thường là dễ thương ko à, mặc dù nhiều khi cũng sai chính tả tè le. Nhưng nói chung là chấp nhận được đi.

"Em ứ còn ngốc nghếch đâu nhé"

Câu hay, áo đẹp, rất có ý nghĩa mà không quá bị xì tin.

Có một dạo giới teen SG rộ lên phong trào mặc áo in slogan, giờ thì cũng hết ruì, vì slogan có hay và có độc đó, nhưng ý nghĩa thì ít, chất áo thì xấu, mặc vào như mặc... đồ ngủ, đồ lại mau xuống sắc và sờn vải, mà giá cả cũng hông ngon chút nào.

Muốn mua đồ rẻ, mà bền, đẹp, lại teen mà không quá quái dị thì hàng Thái là một trong những lựa chọn tốt nhất. Không biết bọn Thái nó ăn gì mà thiết kế áo đẹp và sáng tạo dữ, chả bù với người VN mình toàn sản xuất áo đóng mác "hàng VN xuất khẩu" mà quanh đi quẩn lại có 1 kiểu nhái cá sấu thôi à, coi mà chán muốn sụp 2 cái mi mắt luôn


Shop XTeen - 427 Cách Mạng Tháng tám - Gần Lan Anh

Shop bán đồ Thái cho Teen thì ở TP HCM có quá nhiều, đặc biệt là 2 con đường Nguyễn Trãi với CMT8, nhưng để chọn được một shop giá vừa rẻ lại vừa hợp nhãn, không bị mua hớ thì quả là trần ai. Nhiều chỗ bán đồ đẹp nhưng hét giá cao, nhiều chỗ giá vừa phải thì nhân viên mắc dịch, nhiều chỗ nhân viên dễ thương nhưng hàng thì ít, chủ shop lười về hàng nên tới đó 10 năm trước 10 năm sau thấy đống đồ vẫn như cũ. Nản luôn.

Đồ ở XTeen - 427 CMTT thì nhiều nè, hàng chất, lại rẻ, nhân viên dễ thương, nhìn đống đồ mà chỉ muốn kêu xe tải tới mua hết chở về nha thôi. Già già như bạn Tùng chắc cũng vớt vát mặc được phân nửa trong số này, còn bạn nào từ 16-20 chắc ôm vừa hết đống quần áo này luôn nha. Mà giá rẻ ghê đó, khoảng 80-120 cái áo thui. Đời thiệt nghiệt ngã ghê, hồi mình nghèo thì chẳng thấy áo nhập đâu toàn quanh đi quẩn lại có mỗi PT với Ninomax mà đắt lòi ra, tới lúc có xiền roài thì đồ nhiều mà đã mãn teen roài ko mặc được, kui hận.

IMG_0656
IMG_0655
IMG_0654
IMG_0653
Đồ ở đây thì có vẻ đồ nữ nhiều hơn nam, các bé gái có vẻ chịu săn đồ và chịu ăn diện hơn. Nói chung là cái nào cũng đẹp lung linh, tui mà có em gái chắc hốt hết nguyên đống đồ này về cho nó mặc quá. Không quá quậy phá mà có vẻ rất cá tính, năng động và hợp thời.
IMG_0649
IMG_0641
IMG_0636
IMG_0628
IMG_0627
IMG_0626
IMG_0625
Áo Thái kiểu này bán có lời nhiều hông hen? Tui thấy đồ đẹp, bền mà giá rẻ quá trời. Không biết bao giờ VN mình mới sản xuất được những bồ đồ bắt mắt, hợp thời trang mà giá lại rẻ kiểu này nữa. Thôi thì trong thời gian chờ đợi chúng ta chịu khó mua áo Thái vậy. Chỉ riêng cái shop Xteen 427 CMTT này cũng đủ làm mí bé phê lòi mắt và tha hồ lựa rùi.
IMG_0623
IMG_0624
IMG_0622
Hàng chất thiệt đó. Giá mà tui teen hơn một chút...
IMG_0670
IMG_0669
Chủ shop nè. Dễ thương, vui tính và đáng yêu. Nhưng không phải để bán, há há.


Tuyết Tùng

Hành trình “rượt đuổi” giấc mơ.

http://alwaysnewmistakes.files.wordpress.com/2008/02/hope.jpg

Bữa hổm coi “Câu chuyện ước mơ”, thấy thật mừng vì tui còn… khóc được. Thật ra là rơm rớm nước mắt thôi, nhưng nhiêu đó cũng đủ để tui thấy mình còn cảm xúc, và nhìn lại vẫn biết còn đâu đó những mảnh đời bất hạnh hơn mình nhiều. Ngay từ hồi nhỏ tui đã có kiểu…”tự kỷ” như vậy, mỗi lần buồn lại nghĩ về những người… khổ hơn mình để bớt buồn, để thấy nỗi đau, nước mắt của mình hoá ra chỉ là trò con nít, biết bao nhiêu người khổ hơn không khóc, có gì mình phải khóc. Bởi người ta mới nói, sống hạnh phúc hay không là tuỳ thuộc vào bản thân bạn, ngước lên trời nhiều quá sẽ thấy toàn xa hoa, lộng nên sẽ buồn, còn cúi xuống sẽ thấy đồng cảm và hiểu được những người xung quanh mình hơn, để biết mình còn may mắn lắm. Hay đơn giản là nhìn ngang thôi, để tự thoả mãn với cuộc sống hiện tại và hài lòng vì điều đó.

Nhưng những người xuất hiện trong chương trình thế này, họ khổ đến nỗi không biết… vin vào đâu mà ngó xuống, nhìn lên thì thấy một rừng người phù phiếm, nhìn ngang thấy toàn những gương mặt cũng khổ như mình, nhìn xuống là vực xa sâu hoắm, biết lấy gì làm vui. Một phương tiện mưu sinh không có, một mái nhà che đầu cũng không, thậm chí, một bát cơm lành lặn cũng tằn tịu mãi mà không mua nổi, con cái lại bệnh, ốm đau, rồi cuộc sống cứ xoay vần vầy hoài không biết thế nào. Thật mừng, là có những chương trình như “Câu chuyện ước mơ” như vầy, để họ bớt khổ, mà người xem cũng nhạy cảm hơn, thỉnh thoảng… khóc vì người khác một chút, âu cũng là một cách cảnh tỉnh cho bản thân mình.

http://www.nhg.vn/upload/image/news/large/24_03_2008_hinh1.jpg

Nhắc những thứ này mới nhớ, giờ mình không giàu có gì (tay vẫn trắng) nhưng đủ ăn đủ mặc, cảm thấy hạnh phúc lắm, tham vọng thì vẫn giữ, nhưng sân si ganh tỵ vì thấy người ta giàu hơn mình đã bớt nhiều rồi. Hồi nhỏ có kiểu suy nghĩ rất trẻ con, rằng hễ giàu là hạnh phúc, mà đúng là có những người “hạnh phúc” từ trong trứng nước thiệt, nhưng cái gì cũng có cái giá của nó, không có gì tồn tại mãi mãi nếu không biết cố gắng. Giữa hai người trưởng thành như nhau, làm ra tiền như nhau, học vấn như nhau, nhưng xuất phát điểm khác nhau thì ai có quá khứ nghèo hơn mới là người hạnh phúc hơn. Bởi hạnh phúc là con đường, là quá trình để đạt được mục tiêu của bản thân chứ không phải là cái đích nhắm lẻ loi đó.

Kiểu như bạn mua được một món hàng với giá hời, cái Laptop Macbook Pro với giá 3000 đồng chẳng hạn (3000 đồng chứ không phải giá 3000 đô đâu nha), bạn thiệt là hạnh phúc (tui ngưỡng mộ quá), nhưng nếu bạn chỉ việc đến cửa hàng và xì tiền ra để mua, thì bạn sẽ không thể nào có được cảm giác thoả mãn và sung sướng tột đỉnh bằng khi bạn đã “đấu tranh” để mua được nó trên một trang đấu giá. Tui thấy trên vbid.vn có nhiều bạn mua được đồ với giá rất hời vậy đó, chắc họ hạnh phúc lắm.

http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/05/27/100527vbid2-2.jpg

Quá trình đấu giá trên vbid.vn là một quá trình thử thách đầy tính trí tuệ, bạn phải tính toán, phải lao động, phải làm việc, phải canh chừng, phải suy nghĩ… phải làm tất cả mọi thứ trong khả năng mình để “đoạt” được món hàng đó với một giá hời như vậy. Rồi lúc bạn nhìn thấy tên mình hiện lên bên cạnh sản phẩm với cái giá 3000 đồng cỏn con, tự nhiên lòng bạn thấy rộn rã, bạn sướng âm ỉ đêm này qua đêm khác, cho đến ngày bạn xách… 3000 đồng đi nhận hàng. Đó là cả một quá trình hạnh phúc, hạnh phúc của lao động, và hạnh phúc của đấu tranh chân chính. Chứ những “khoảnh khắc” chỉ là hạnh phúc nhất thời, rồi cũng nhanh chóng bay biến.

Trở lại với “Câu chuyện ước mơ”, chương trình có tặng tiền, có thăm hỏi, có động viên, có chia sẻ, nhưng quan trọng hơn hết là tặng được cho họ một chiếc cần câu cơm. Ừ, cần câu chứ không phải con cá, để nó có thể tồn tại và làm ra tiền, để giúp những phận đời nghèo khó đó tiếp tục đấu tranh trên cái hành trình đi tìm hạnh phúc của cuộc đời mình, chứ không phải chỉ là con cá để làm no cái bụng nhất thời, rồi mọi thứ lại về với trật tự cũ.

Thực ra, phàm ở đời cái gì cũng có cái giá của nó. Nhìn bề ngoài thì chiếc laptop mà vbid.vn bán ra chỉ có giá 3000 đồng, cũng như gia đình kia tự nhiên được cho không rất nhiều tiền và vật chất (mà nhiều người cũng khổ sao không được cho?), mà ít ai biết rằng phía sau cái giá 3000 đó là một cuộc đấu trí và thử thách trí tuệ thực sự chứ không phải đùa, còn gia đình nhận được tiền kia, họ phải sống một cuộc sống thực sự lành mạnh, quyết tâm và có phấn đấu mới có được phần quà như ngày hôm nay.

http://api.ning.com/files/nkgsPBVAE4fs4kON58n*H2Sh6sV6oJrmjZbZN1fmqchdMJDQXp9TCDLEDuVHXo0AyIdvCYeHdQ4v390ryHAfVkxg6Y*c1-wz/hope1.jpg

Chứ nhiều người cũng nghèo, cũng khổ, nhưng nhậu nhẹt bê tha đề đóm số mà suốt ngày thì ai mà thèm thăm hỏi với tặng quà, còn mấy người muốn mua đồ giá rẻ mà lười lên mạng hay không muốn đấu giá, thử thách trí tuệ gì hết thì tui cũng thua luôn. Hạnh phúc vẫn còn xa vời lắm….

Tuyết Tùng
Lật lại ký ức
Viết rồi xóa. Viết rồi xóa. Không biết bao nhiêu lần.



1. Hồi nhỏ có một dạo mình khoái hút thuốc. 12 tuổi. Biết đủ thứ trên đời, nhất là mấy chuyện người lớn. Đọc sạch sành sanh một tủ sách về Ssx ở nhà có sẵn, rồi ra nhà sách đọc cọp thêm mấy cuốn. Đó là cái hồi mà ngay cả Mực Tím, Hoa Học Trò cũng chưa dám nói thẳng nói thật về giới tính cho tụi nhỏ bây giờ. Cái thời mà mình đọc sách vẫn phải trùm mền rọi đèn pin đọc, ko những vậy lại phải trùm 2,3 lớp mền, đèn pin thỉnh thoảng hết pin tối thui, yếu dần dần đi nhưng vẫn cố căng mắt đọc. Dĩ nhiên, vụ trùm mền đọc sách thì không chỉ có một loại đó, mình cũng còn đọc nhiều thứ trong sáng khác lắm.

Nói khoái hút thuốc chứ không phải là ghiền, vì thực sự là mình không ghiền. Nhưng thỉnh thoảng cứ lén ngậm một điếu, ra vẻ ta đây lắm. Trước đó cứ hay thắc mắc sao papa thích hút, papa bảo hút thuốc cho ấm bụng, nhưng là mấy bữa trời lạnh. Hút thử vô thì thấy ấm thiệt, nhưng không phải cái ấm thể chất mà cái ấm tinh thần. Điếu thuốc giống như ly cà phê vậy, sẵn lòng “chiều bạn hết mình” mà không suy nghĩ gì hết, luôn có mặt dù ở bất cứ nơi đâu mỗi khi bạn thấy cô đơn. Nhiều khi hút thuốc, uống cà phê chỉ đơn giản là để bớt rảnh rang, tay và miệng được hoạt động đôi chút, thấy mình bớt lẻ loi trong cuộc sống này.

Vậy rồi tự nhiên mà bỏ. Song hành với những phát triển khác về thể chất và tinh thần, nỗi đau và sự cô đơn cùng cực cứ trải dài ra như ngọn sóng. Mình nghĩ hút thuốc không còn là cách. Nên mình bỏ.

Giờ tự nhiên muốn hút lại. Một điếu thôi. Cho ấm bụng.



2. Tháng 8, tháng 9, tháng 10. Trong ký ức của mình có tới 3 tháng cô hồn lận chứ không phải có mỗi tháng 7 âm lịch. Mùa thu thì lúc nào cũng buồn da diết, buồn mãnh liệt, buồn rúng động tâm can mà không biết lý do chi. Buổi sáng chủ nhật trễ nải và lười hoạt động, điện thoại tắt ngóm, nằm nghe Ngọc Anh hát Khúc Mùa Thu, bảo “biết rằng ta giờ không trẻ nữa…”, thấy lòng buồn vời vợi, rồi nghe Bằng Kiều than “em nhớ cho mùa thu đã chít roài”, thấy như cả thế giới đang sụp đổ, hoặc không sụp đổ thì quay lưng đi, cũng vậy.

Mình không biết tâm trạng của mấy đứa mượn rượu giải sầu, hoặc là bợm nhậu, hoặc là say xỉn với nhau nó vui cỡ nào, nhưng mình chắc nó cũng không cứu vãn được gì. Mình vốn dĩ ứng với những gì lên men và được chế biến từ những thứ cũ mốc, ẩm xịt và lâu ngày (trừ sữa chua), mình chỉ thích những cái mới, hiện đại, sang trọng và chớm nhoáng. Rượu bia với mình như những thứ nằm ngoài tầm tay với, ở một sân chơi khác, của một đứa nào khác chứ không phải của mình.

Nên hai chai rượu trên đầu tủ lạnh còn bỏ ngỏ. Chẳng bao giờ nghĩ mình có thể dẹp được nỗi buồn bằng nó. Hay kỳ diệu hơn, là băng qua 3 tháng quái dị sắp tới này với một tâm trạng yên lành.



3. Giờ mà có gì đó để thác loạn thì hay biết mấy. Tự nhiên nhớ tới con mèo và lũ bạn cùi bắp hồi còn ở chung, hay dắt nhau đi qua những quán bar tồi tàn, phục vụ tồi tàn, cả lũ gọi Ken ra uống, mình ngồi nốc Oragina nhìn đời trôi qua kẽ tay, ngắm những đứa diêm dúa mù mịt nhảy từ giờ này qua giờ khác dưới ánh đèn lấp lóa và những câu từ cũ kỹ, kích thích…”once again I’m longing, for your hungry touch, picturing you on me, I am missing you so much..”, Inez hát vậy đó, kích thích chưa, rúng động chưa, mê mệt chưa?

Giờ thèm cắn một viên thuốc lắc, để mặc cho Dopamine tràn trề lên não, rồi có khi nó sẽ chẳng thèm tiết ra nữa, còn mình thì bắt đầu say xỉn với những thứ ảo tưởng của riêng mình mà nó gây ra. Nhiều khi mình tự hỏi, một đứa hay mơ mộng như mình, sẽ thấy ảo ảnh gì khi đang say mê với những ảo giác ectassy đó. Câu trả lời vẫn mãi là một bí mật, bởi suy cho cùng thì mình cũng chỉ là một thằng nhát gan.

Nhạy cảm có hại cho sức khỏe.



4. Dạo này trở lại thói quen cũ: không bắt những số máy lạ. Tin nhắn từ những số máy lạ đôi khi cũng del đi chả buồn đọc. Những thứ lạ lẫm kiểu đó đôi khi chẳng mang lại một tin tức gì vui vẻ, thỉnh thoảng là quảng cáo, đôi khi là “có ai đó tặng bạn một bài hát…” nghe sặc mùi lừa tình và mất dạy, đôi khi là tin tức hỏi thăm việc mua 1 chiếc điện thoại mà mình rao bán trên 1 trang web cách đây 3 năm rồi, đôi khi hỏi một lớp học nhảy mà mình nghỉ làm cách đây cũng xưa lắc rồi, toàn những thứ mới nhưng khơi lại toàn những điều đã cũ. Hem có gì vui, hem có gì vui đâu…

Hồi đó mình hay tin vào thuật chiêm tinh do mấy cuốn sách vớ vẩn mà ở nhà có sẵn, kiểu như mơ thấy rắn thì hên và mơ thấy tiền là xui chẳng hạn, blah blah blah. Nói không phải khoe chứ giờ thậm chí mình còn điều khiển được giấc mơ của bản thân, mỗi ngày nằm ngủ đều dự đoán được bữa nay mình mơ gì, thường là không mơ nhưng thỉnh thoảng lại có cảm giác biết chắc hôm nay mình sẽ mơ chuyện đó, dù nó chẳng liên quan gì với bản thân hiện tại.

Nên đôi khi ta phải chấp nhận ta thôi, dù ta không muốn ta là ta.



5. Chốt hạ. Một ngày chủ nhật biếng nhác và nhạt nhẽo, mưa giăng mù mịt ngoài cửa sổ, đọc một quyển sách về ngoại tình mà muốn chui vào sách xé xác con nhỏ ngoại tình làm dơ bẩn tình yêu trong sách ra, nghe những bản nhạc cũ, đón một tháng mới, làm một công việc nhàm chán và tự kỷ với bản thân vì tương lai.

Nhiều lúc mình cứ ngỡ đời chẳng có gì vui đâu, vì những phút hoang hoải như vậy. Nhưng dù sao thì cũng một kiếp người, có lúc này lúc khác, nên đành chịu thôi.