Tuyết Tùng

À thực ra cái này không phải cánh gà, phải nói là phía sau ống kính truyền hình mới đúng

21h ngày 23/10 (Chủ Nhật) tới đây sẽ Trực Tiếp vòng Gala đầu tiên - POP/ROCK, nghe có vẻ hấp dẫn và đáng đợi mong đợi đó.

Mặc dù bạn Minh Nguyệt của tui đã rớt nhưng may sao còn vớt được trong top 10 này 2 bạn tui khoái là Phương Anh và Đăng Khoa. Nói theo thói quen trước giờ là 2 bạn này mà rớt luôn thì chắc tui nghỉ coi VN Idol quá (nói vậy thôi chứ chắc vẫn coi há há để coi ai mà thắng được 2 bạn này của tui ^^)

Chắc do được nghỉ 1 tuần nên BTC cho các thí sinh “làm loạn” một bữa, quay các clip gọi là behind the scene cho các fan mãn nhãn con mắt chơi, nói chung là đầy đủ thành phần hỉ nộ ái ố chua ngọt mặn nhạt nha, còn người nào vị nào thì tự để bà con phán xét vậy.

Đức Anhhttp://www.youtube.com/watch?v=USeDG_i1GMQ Sở trường là nhảy nên bị bắt nhảy, cái nhìn chung của tui vẫn là bạn này nhảy dẻo, cảm nhạc tốt, bắt nhịp rất hay nhưng chưa có phong cách riêng, nhiều bạn nhận xét là nhảy giống con… loăng quăng, tui thì không thấy vậy nhưng thấy cũng gần gần vậy đó. Coi cái clip này mới thấy Đức Anh còn mập lắm, vai hơi ngang và tướng chưa đẹp lắm nên nói chung là hinh thể như vầy thì chưa gọi là chuẩn. Đức Anh ở miền Bắc chắc cũng có kha khá fan chứ còn ở miền Nam này thì chắc ít hơn. Dạo một vòng quanh cộng đồng mạng thì có vẻ như người bị tai tiếng và chửi bới nhiều nhất là Đức Anh, thôi kệ chứ sao giờ, dòm Đức Anh thì có vẻ như dù có biết thì chắc cậu ta cũng không quan trọng nó lắm. Đường ta ta cứ đi thôi! Anyway, Đức Anh hát rất hay và làm ca sĩ giải trí là rất chuẩn.

Uyên Linh http://www.youtube.com/watch?v=hppcagbhZBg Không biết có phải tui bị… phản ứng ngược không mà ban đầu cũng thích thích Linh, hát rất chuẩn và rất có cá tính, nhưng sau khi nghe bà kon tâng bốc và khen lấy khen để nhiều quá thì tui bớt thích đi rồi. Cá nhân tui không thích con gái tóc ngắn, cũng không thích mấy bạn hát nhạc trau chuốt, hoa mỹ quá. Cái gì tự nhiên nó cũng hấp dẫn hơn, dẫu là biết nhiều khi đẳng cấp nó không bằng. Nói chung là không bình loạn về bạn này nhiều nha, có vẻ như fan của Uyên Linh quân số ngày một đông.

Trung Quân http://www.youtube.com/watch?v=P2BFQ_RyV8s Clip này nhìn Qunâ giản dị và trẻ con, nói chuyện tự nhiên, dễ thương. Nhưng có vẻ như giọng của Quân lúc nói không hay bằng lúc hát… Lúc hát thì thấy bay ghê đó, lúc nói thì phát âm đôi chỗ hơi ngượng ngịu. Cái này là thấy thì nói vậy thôi chứ vụ ăn nói thì có dính líu tới Vietnam idol đâu, hehe, nhìn Quân bây giờ và Quân của mùa trước thấy khác hẳn, bản lĩnh hơn, tự nhiên hơn, đỡ run trên sân khấu và cả trước ống kinh hơn. Và do “thời thế” của mùa này nó cũng khác nên Quân được BGK ưu ái và để ý nhiều hơn. Hy vọng là giọng của Quân sẽ tiếp tục được bay trong các vòng sau và sau nữa.

Bộ ba yêu quái: Phương Anh – Đăng Khoa – Trung Quân http://www.youtube.com/watch?v=ZLHdmMZFgv8 Trùi ui trông Phương Anh & Đăng Khoa của kui kìa, yêu quá là yêu. Mấy bạn này quậy hết sức. Phương Anh thì tự nhein6, thoải mái (giống Siu Black ghê, nhẹ như lông hồng), Đăng Khoa thì vui tính, trẻ con, Trung Quân thì lí lắc, nghịch ngợm. Cute vãi tè! Đúng là phải like mạnh cái clip này haha, coi mấy lần rồi không chán đó nha. Khoái cái nón Đăng Khoa đội ghê, Noel mua một cái đội ra đường mới được =))

Lều Phương Anh http://www.youtube.com/watch?v=jj9t9UXQvV0 Trả lời câu hỏi. Trả lời thì hay đó, nhưng nhịp điệu câu chữ và cách nói chuyện thì nhạt quá, coi mà xém ngủ gục. Thiếu đi mất yếu tố giải trí mà còn hơi bị lên gân nữa chứ, nói chung là coi clip này thấy Lều không đẹp, mà thiếu không toát lên được ký lô cá tính nào hết nữa chứ. Khác hẳn với lều trên sân khấu, Lều trên sân khấu toả sáng và rất đẳng cấp, còn bên ngoài này thì vẫn chưa có gì đột phá.

Bích Phương http://www.youtube.com/watch?v=aLnrYpzWj_U Nói chuyện tự nhiên, dịu dàng và rất… trẻ con nè. Chả hiểu sao thích nghe giọng nói của Bích Phương quá, thích còn hơn cả lúc nghe Phương hát. Nói chung là nếu nhắm mắt lại nghe hát thì sẽ không thể nhận ra giọng Phương nhưng nghe giọng nói thì nhận ra được. Không thích mấy vụ hỏi đáp này (nhất là những câu hỏi cũ kỹ và không mang tính thử thách) nên thôi không bình loạn nhiều.

Văn Mai Hương http://www.youtube.com/watch?v=-L2IeWBkyU0 Nhảy đẹp nè, nhưng còn mang tính tự phát nhiều lắm. Mình thấy Đức Anh cảm nhạc tốt hơn và biết thổi linh hồn vào nhạc nhiều hơn nữa (vụ này chắc có nhiều bạn phản đối haha), mà xét cho cùng thì Hương mới có 16 tuổi thôi mà múa được vậy thì tốt lắm rồi. À mà sao tui thấy trong clip đề yêu cầu là nhảy mà ta, còn Mai Hương thì trông có vẻ giống múa hơn. Nhiều bạn hay nhầm lẫn giữa nhảy và múa, dù hai khái niệm này cách xa nhau cả dặm.

Clip behind the scene có mấy cái hay và vui ghê hen, tiếc là ít quá và đang rất háo hức để coi trực tiếp vòng Gala đầu tiên vào cuối tuần này. Chúng cho tất cả các bạn thi đậu nhaaaaaaaaaaa

P/S: Lân Nhã, Vương Linh bị dìm hàng hay sao mà không có clip taaaaaaa


Tuyết Tùng

Phía ngày nắng tắt...



Ch ưa bao giờ cảm thấy bế tắc và vô vọng như lúc này. Quả là sông có khúc, người có lúc, sau 3,4 cái party thác loạn ăn chơi nhảy múa, ta trở về là ta không tô vẽ, xốc xếch, nhợt nhạt, lôi thôi lếch thếch và chìm trong một bể công việc không có hồi kết, cũng dek có điểm dừng. Bởi mới nói, làm việc mà không có deadline thì hổng đi tới đâu cả, mà dù có deadline thì nó cũng chỉ là... deadline thôi, cứ trễ tất.

Giá như bi giờ không cần phải làm việc mà vẫn có xèng xài, thì sướng biết mấy. Mơ vậy thôi chứ có được vậy cũng không ham, câu nói cửa miệng của mình lại xổ ra ở mọi lúc mọi nơi: “Cái gì cũng có cái giá của nó”, trên đời này không có ai cho không ai cái gì bao giờ cả, trước sau gì thì cũng đòi lại, bằng hoặc thậm chí là hơn, không sơm thì muộn thôi. Nên hãy cảnh giác với những gì miễn phí, nguy hiểm chết người à!!!

Đi Soho, uống ly café 22k, ly nước ép thì hơn 30k, trong khi một dĩa trái cây to oành có 35k thôi, không biết các bạn ấy nghĩ sao nữa. Đây là dĩa loại trung thôi, còn dĩa loại lớn 45k bảo đảm 8 người ăn không hết, thề luôn. Dek hiểu sao lại có thể rẻ như vậy.

Trưa ăn cơm ở Soa Soa, cơm văn phòng 25k/ phần ngon vkl, ăn xong hai đứa ngồi chờ đứa thứ 3 lết xác qua nên kêu nước uống. Ly café 38k! Má ơi, có cần làm quá vậy ko? Ly café mắc gần gấp đôi 2 chén cơm, 1 món canh, 1 món xào, 1 món mặn & 1 ít dưa hấu tráng miệng. Khổ quá, set giá menu không đồng đều kiểu này thật là chán, không lẽ ăn cơm Soa Soa xong lỡ có ghiền café phải chạy ra Soho cho đỡ đắt? Thôi ra vỉa hè cho nó lành ^^.

Quán café ông giá trên đường pasteur, quán vỉa hè liêu xiêu, mà không hiểu sao mình yêu cái bàn gỗ xiêu vẹo ở đó quá. Thường là mua ly mang đi, chứ còn lỡ mà ra đó ngồi thì mình phải ngồi cái bàn gỗ đó mới được, cảm giác nó mới thú. Ngồi cái bàn nhựa không thú bằng, mặc dù lần đầu tiên mình ngồi cái bàn đó mình có cảm tưởng như nó đã rụng đến nơi, nưng vẫn thấy rất thích. Giống như uống café là phải uống ly đá, uống ly nhựa hay ly sứ thì đã bớt ngon một phần rồi.

Thứ nữa là cái bàn gỗ mộc mạc và thô ráp quá, làm mình nhớ những món đồ gỗ mà ba hay làm cho mình chơi ở dưới quê: kiếm gỗ nè, chòi gỗ nè, giường gỗ nè… vừa mát vừa thơm.

Hum qua chạy ra nhà sách, định mua Cưỡng cơn gió bấc, chời, công nhận lâu lâu mới gặp 1 cuốn xuất thần như vậy gặp ai cũng nghe khen, mà tiếc cái là sách hết rồi. bán chạy dữ nên đi 3,4 nhà sách đều không có. Đành chuyển sang mua Đi Tìm Hoang Dã của anh NVN. Hỏi anh nhân viên ở nhà sách Hà Nội thì ảnh ngớ ra 1 hồi xong chạy đi lấy cuốn “tìm trong hoang dã” đưa mình, mình bảo ko phải, diễn tả một hồi anh mới…. à à và chạy đi, miệng hỏi với lại “sách có hai con dê phải không”, mình bảo ừ ừ đúng rồi, mà con bò chứ ko phải con dê anh ơi, hehe…

Cuốn này không hay như mình nghĩ, châm biếm nhiêu quá đôi khi đọc cũng nặng đầu, có cảm tưởng như đang đọc Lê Hoàng, và có nhiều cái thiếu nhi làm sao mà hiểu nổi, trong khi đây là sách trẻ con mà.

Đang muốn thay đổi con người mình ở một mặt nào đó, dù chưa biết là mặt nào. Chứ cứ sống như vầy thấy vô vọng quá…

Tuyết Tùng

Cho chúng mày chết!



Tôi chỉ muốn viết ngắn thôi, vì thời sự - tin nóng, các vấn đề về nhân sinh, xã hội không phải sở trường của mình.


Nhưng không phải sở trường thì không có nghĩa là không có quyền nói. Trên mạng người ta nói đầy ra đấy thôi, mà ối kẻ còn chẳng biết gì, chẳng sờ tận tai, chẳng day tận trán, toàn đồn đoán suông.


Mà rất đau lòng, đó là cái đồn đoán và hả hê tàn nhẫn.


Trong lúc bão lũ hoành hành ở miền Trung, Hà Nội mở hội ăn mừng, âu cũng là khập khiễng. Thật là đáng trách móc, đáng lên án, đáng giận hờn, đáng… tức tối vì bao nhiêu tiền của của dân đi tong theo những bữa tiệc linh đình, những xa hoa phù phiếm. Và vẫn còn nhiều người phải ngồi trên nóc nhà chờ trực thăng tới cứu, quả là thương tâm.




Nhưng thương chỗ này, rồi ghét chỗ khác thì đúng là ấu trĩ. Ngay khi tin đồn hành lang về vụ nổ 3 container pháo hoa được “bung” trên mạng, rồi lại bị gỡ xuống, nhưng đã lan truyền khắp các diễn đàn, mạng xã hội…, nhiều bạn trẻ đã thốt lên “cho chúng mày chết!”


Thánh thần thiên địa ơi, chúng mày là ai? Ai chết? Ai thiệt mạng? Nhà ai xung quanh đấy cháy, nhà ai xung quanh đấy sập? Phải chăng người miền Trung mới là con người, còn người Hà Nội, những người làm việc ở đó, những người sống gần đó, những người “trót dại” lảng vảng quanh đó lúc pháo nổ, chẳng phải con người?


Hay cũng là con người, mà ai bảo chúng mày ăn tiệc trong lúc đồng bào miền Trung bão lũ, nên chúng mày chết là đáng, có phải không?


Nhiều bạn trẻ còn phán, “Thấy chưa, tui đoán trúng phóc, đại lễ thế nào cũng có chuyện”, hay đau lòng hơn là “vậy là điều ước đại lễ xảy ra sự cố của tui đã thành sự thật”. Ôi, nồng nhiệt quá, mừng vui quá, sung sướng quá, vì ước mơ phá tan sinh nhật 1000 tuổi cụ Thủ đô của các bạn đã thành hiện thực, cầm theo gần 10 triệu USD tan theo mây khói, và 3,4 mạng người vô tội khác chết theo làn khói ấy. Nói tâm linh một chút, là nhờ ý chí của những người “ghét Hà Nội” đã cầu nguyện đấy.


Sẵn đã nói, nên lật lại vụ “đuổi mưa đuổi bão”, từ sau chuyện dị nhân tuyên bố chắc nịch đuổi được mưa, cứ gặp 10 người là tui thấy khoảng 5 người lên giọng, bảo “vái cho trời mưa thật to, cho lão già kia hết lên mặt”.


Có cần thiết vậy hông? Vì một con người mà đâm ra ghét cả Thăng Long, vì một lễ hội linh đình mà chúng ta không đồng ý, chúng ta lại cảm thấy hả hê trước sự chết chóc của những người vô tội và sự tiêu tốn tiền của vì tai nạn.


Người ta bảo, đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người chạy lại. Xỉa xói vào nỗi đau và lỗi lầm của người khác có thể làm bạn hả dạ, lầm bầm trong bụng “cho chúng mày chết” có thể làm bạn hả hê hơn vì đã “đòi lại được công bằng cho nhân dân miền Trung”, nhưng xét về tình lẫn về lý, sự suy diễn cực đoan và thái độ trả thù hằn học đó chỉ là bằng chứng cho sự vô học, ấu trĩ và tầm nhìn tủn mủn.



Đau lòng thay, đó lại là xu hướng của hầu hết giới trẻ hiện nay.


Dân cư trên mạng còn đồn đoán, nhà văn Trần Nhương, sau khi có thư gửi Chủ tịch TP HN, yêu cầu cắt giảm số điểm bắn pháo hoa tại HN và công khai chi phí với dân, đã bị gọi lên “làm rõ vụ việc” sau khi 3 container pháo hoa bị nổ. Quả là chuyện hài hước.


Không biết “vụ việc đã làm rõ” tới đâu, nhưng có vẻ như NV Trần Nhương vẫn bình an vô sự và cập nhật tin tức đêu đều trên website cá nhân. Những người rao tin đồn, có vẻ càng ngày càng nhanh tay lẹ mắt.


Mà hầu hết bọn họ, lại một lần nữa đau lòng thay, đều là người trẻ.


Có ối kẻ ăn không ngồi rồi, tối ngày chỉ chực chờ trên mạng xem tin nóng sốt, thấy có gì gay cấn thì lại nhảy xổ vào, chỉ thẳng vào mặt người khác và bảo “đấy, thấy chưa, tao nói mà, tao nói có sai đâu”, rồi làm ra vẻ hả hê, sung sướng lắm vì mình đang bảo vệ cho chính nghĩa.


Không biết chính nghĩa kiểu gì, kiểu Robinhood cướp của giàu chia cho dân nghèo hay chính nghĩa kiểu trẻ con, chỉ biết sướng râm rơn cái bụng của mình là chính.


Đau lòng, đau lòng quá! Có cách nào nghĩ khác hơn về những chuyện này không? Có cách nào “đồng cảm và thương tâm” với vụ nổ pháo hoa mà không xỉa xói, hả hê trong bụng không? Sao con người ta cứ thích làm đau lòng nhau, dù chẳng ai muốn bản thân mình bị tổn thương cả?


Tại sao…?

Tuyết Tùng

Cho tới tận tối qua, và sang sáng hum nay tui vẫn không thể nhớ hết mặt của 8 bạn nữ lọt vào top 16 của VN Idol, có lẽ tại trời phú cho một thứ bản năng hết sức... ngộ nghĩnh nên tui chỉ nhớ mẹt được mấy bạn nam thoy nha, còn mấy bạn nữ thì bạn nào khoái lắm mới nhớ hoặc được pr từ đầu đến cuối thì tự khắc sẽ nhớ thôi, như Lều Phương Anh chẳng hạn


DSC02178









DSC02183





Lều Phương Anh xuất hiện gần như xuyên suốt từ lúc Vietnam Idol bắt đầu phát sóng đến bây giờ, biên tập kiểu này chăm gà hơi bị lộ nha, nhưng phải công nhận là Lều Phương Anh có tiềm năng thiệt. Giọng tốt, tròn trịa nhưng không nhạt nhòa mà khá lạ. Lều Phương Anh vòng này hát “Chỉ có thể là tình yêu”, hay đó chứ, mặc dù tui không khoái vì hát không qua được… Mỹ Tâm. Tư duy này hơi khập khiễng nhưng theo đánh giá cá nhân của tui là đi thi kiểu này thì tốt nhất là không nên hát mấy bài của Hồ Quỳnh Hương, Mỹ Tâm… vì rất dễ bị so sánh và rất dễ bị chửi vì… phá bài, người thích không sao chứ người ghét thì tha hồ mà dìm hàng hen. Bộ đồ mà LPA mặc vòng này cũng rất đẹp, sang trọng, kiêu sa nhưng tui vẫn thấy nó có chút gì… sến sến đó. Thôi kệ, mỗi người một style mà.


Bạn này theo tui dự kiến sẽ còn đi sâu, rất sâu, ít nhất là tới top 5, top 6 gì đó






DSC02083




DSC02085





Minh Nguyệt – phong cách tự nhiên, sảng khoải, vui tươi, tự tin. Nhiêu đó là quá đủ để chiến thắng. Minh Nguyệt hát rất tốt, mặc dù đôi chỗ bị over trong cách trình diễn nhưng nhìn chung là tốt hơn so với mấy bạn còn lại, có mấy bạn rụt rè phát sợ, đứng co rúm trên sân khấu, còn Minh Nguyệt thì hoàn toàn tự tin và làm chủ nó. Tuy nhiên nhìn cách trình diễn của Nguyệt vẫn thấy là Nguyệt đang… thi chứ không phải đang đi hát thực sự, có lẽ một phần do áp lực tâm lý và còn chưa quen với những kiểu trình diễn như thế này. Mình tin là theo thời gian thì Nguyệt sẽ còn làm tốt hơn hiện tại rất nhiều.


Dù sao thì trong 1 chương trình toàn mấy bài thảm não thì coi bộ “Ngựa ô thương nhớ” của Nguyệt cũng là một điểm sáng, nhưng ngoài cách trình diễn và phong thái tự nhiên ra, bài hát này của Nguyệt không khác gì nhiều, nói dễ hiểu là không có gì đột phá so với các phiên bản trước do người khác hát. Có lẽ lần sau Nguyệt nên thử một bài trầm….






DSC02075






DSC02067


Phương Anh – Từ khi em đến


Chài, tui nghe bài này cả trăm lần rồi nha nhưng túm lại là chỉ thích giai điệu thôi chứ không thích mấy người hát bài này, vậy mà bạn Phương Anh làm tui thích ghê nà ^^ Tui thích bạn này từ hồi vòng ngoài, lúc mà Siu Black la “tui thích, tui thích” sau khi trao vé vàng vào tay bạn ấy đó ( hát “lắng nghe mùa xuân về”), ko hiểu sao lúc đó chú Quốc Trung giả bộ không cho vào vòng trong nữa chớ, méc cười ghia. Phương Anh hát chưa tròn bài này, nhưng rất tự nhiên và sảng khoái, dễ thương, diễn vừa đủ, hát vừa đủ, ăn mặc vừa đủ, lại ấn tượng nữa. Phương Anh xứng đáng là người được BGK chọn trong 8 thí sinh nữ lần này ^^



DSC02036





DSC02021



Văn Mai Hương. Ngay khi em ấy hát vài câu đầu tiên, tui đã đã phải thốt lên trong bụng “trời, quá già so với tuổi”. Kể ra thì cũng tội, cứ giữ mãi phong cách 16 tuổi thì làm sao bằng chị bằng em, làm sao đủ bản lĩnh để trở thành một ca sĩ chuyên nghiệp. Nhưng khán giả đã lỡ stick trong đầu cái tên Văn Mai Hương cùng với con số 16 tuổi rồi nên rất dễ bị chê… già nếu diễn quá số tuổi, mà đúng với độ tuổi thì sẽ bị kêu “em này con non quá”, coi bộ tiến thoái lưỡng nan à. Văn Mai Hương chắc chắn là nằm trong top an toàn vì em này coi bộ có nhiều fan, bạn bè, lại xinh xắn như búp bê nên khỏi lo thiếu số phiếu hen. Còn về phần trình diễn của Mai Hương tui ko lạm bàn gì nhiều vì tui không khoái bài này, nghe cũng được nhưng cứ trôi qua tuồn tuột, không để lại gì sâu sắc.



DSC02101




DSC02109



Bích Phương xinh quá, đứng trên sân khấu nhìn giản dị và mộc mạc, hát “đêm cô đơn” thì phải. Dù hát hát, giọng tốt, nhưng Phương vẫn chưa thực sự bứt phá và nổi bật trong top 8 nữ kỳ này, vẫn còn lửng lơ đâu đó giữ nhóm đầu và nhóm cuối. Nhìn Phương cũng chưa ra dáng celebs lắm, có vẻ còn hơi rụt rè và không làm chủ được sân khấu Áp lực quá chăng? Hy vọng là mấy vòng sau Phương sẽ nổi bật hơn, chọn bài phù hợp hơn và hút khán giả nhiều hơn.



DSC02126




DSC02135



Uyên Linh – Không hề ấn tượng gì với bạn này cho tới trước vòng này. Tóc ngắn, cá tính, sôi nổi, nhấn nhá tốt, mới lạ. Bản thân tui không khoái con gái tóc ngắn mà còn thấy thích và ấn tượng là biết. Linh xử lý bài hát rất khôn khéo, nhẹ nhàng, nét mặt và cách biểu diễn không hề có chút áp lực, như một ca sỹ thực thụ.



DSC02146


Phương Ly – Mặc đồ đẹp nà, tui rất khoái con gái mặc đầm kiểu này, xinh như búp bê. Hát tốt, dễ chịu, tròn trịa nhưng cũng khá nhạt nhòa và chưa thực sự bứt phá hay để lại ấn tượng gì sâu sắc. Ly cần nổi bật thêm chút nữa.



DSC02057


Thu Trang – Chọn bài hơi bị chua hen. Bài này chắc chỉ có HQH hát là ko bị quá sức thôi chứ tui thấy ai hát bài này cũng dễ bị hụt hơi hết. Như tui đã nói ban đầu, chọn mấy bài này để hát thi có vẻ như đang muốn tự sát. Không thích màn trình diễn của Trang lắm dù về ngoại hình thì công nhận là cũng xinh, sáng sân khấu, nhưng Thu Trang cũng chưa hẳn thực sự làm chủ nó mà cũng chỉ mới loanh quanh ở một góc nào đó. Bài hát này cần độ nhạy cảm và nhập tâm nhiều hơn, thứ không phải một sớm một chiều là có thể có được.



DSC02000


MC Phan Anh: Đỡ nhạt hơn hôm công bố kết quả nhưng dẫn vẫn còn quá buồn ngủ. Chết rồi làm sao đây, có ai làm ơn nhắn với anh ấy là hoạt náo và tếu lâm thêm nhiều nhiều 1 chút dùm đi, chứ cứ phải để tới cảnh cảnh MC đứng nói là tui nhắ mmắt ngủ gục là sao. Phan Anh dẫn mấy vòng hát hát này còn đỡ, chứ dẫn bữa công bố kết quả kỳ trước trời ơi ta nói, thật kinh khủng không thể tưởng tượng ^^



DSC02217


Đánh giá đánh giá:


Ấn tượng nhất: Minh Nguyệt, Phương Anh


Xinh nhất: Phương Ly, Bích Phương


Lạ nhất: Uyên Linh


Dự đoán dự đoán:


Ban Giám Khảo chọn: Phương Anh


Khán giả chọn: Lều Phương Anh


Rớt:…. Thôi không đoán, hi hi.



DSC02215



DSC02213


DSC02212
Tuyết Tùng
Dopamine hạnh phúc





Viết cái note ngắn này nhân dịp coi xong Amphetamine, một bộ phim Gay của Hồng Kông vừa mới ra lò. Phim này đã râm ran trong cộng đồng khá lâu và được nhiều người, nhất là bạn nào mê phim tinh cảm gay giếc kiểu này, đón đợi, không chỉ bởi độ cute của 2 diễn viên chính mà còn vì độ xách xỳ không giới hạn của nó. Nói chung là hấp dẫn và có vẻ hay ho.



Quay sang chuyện Amphetamine một chút, nhòm ngó cũng lâu rồi nhưng không bận tâm Amphetamine là gì, sau này mới thấy quen quen, sực nhớ lại hóa ra Amphetamine và Methamphetamine có liên quan liên đới với nhau, một loại chất kích thích gây nghiện mà dân Châu Á rất hay dùng và được đặt cho cái tên mỹ miều là… đập đá. Thế là bao nhiêu ký ức mẹ ký ức con ào ạt ùa về, đỡ không nổi….=))=))



Rồi sực nhớ hồi hôm làm seminar trong lớp tui định làm đề tài này nè: Các chất kích thích, mà đặc biệt là Methamphetamine và việc sản sinh ra Dopamine hạnh phúc của nó, nhưng bị cái seminar là làm nhóm, mà tui là đứa làm việc nhóm dở nhất trên thế giới này nên thôi rồi luôn, chính kiến vụt tắt và để cho các bạn ý làm. Các bạn ý chọn… tự kỷ, móa, ta nói, cái chủ đề xưa như trái đất rồi mà lôi ra làm chi không biết, tư duy con người nhiều khi cũ kỹ đến mực đáng sợ, chỉ thích đi những con đường người khác đã đi, làm những gì người khác đã làm, chẳng chịu vẽ thêm một lối mòn nào mới. Bởi ta nói, nhiều người nghe nói đến tâm lý học là nghĩ ngay tới tự kỷ, cứ như là tâm lý học sinh ra chỉ để chữa tự kỷ vậy đó. Hic hic. Rốt cuộc là tui ngậm ngùi ko được làm seminar về các chất kích thích.



Amphetamine được tổng hợp vào năm 1887, còn Methamphetamine thì mạnh hơn và dễ sản xuất hơn, được khám phá ở Nhật vào năm 1914. Nó được sản xuất từ ephedrine, một chất có trong các thuốc chữa bệnh ho và thuốc làm giảm cân. Nó thường có dạng bột hoặc tinh thể như thuỷ tinh hoặc đá, do vậy có tên Ice hoặc Crystal.



Meth tác động vào trung tâm thần kinh trung ương, làm não tiết ra rất nhiều dopamine, một chất gây cảm giác hưng phấn, tự tin và hạnh phúc. Người sử dụng thấy hạnh phúc, vui vẻ, tự tin, yêu đời. Tác hại là kể từ đó, não không tự tiết ra dopamine nữa, và khi đó người nghiện phải dùng thuốc (với liều dùng ngày một tăng) nếu không sẽ bị trầm cảm, buồn bã, sợ hãi, lo lắng.



Liều dùng lần đầu tiên của meth tương đương với mười lần làm tình, mỗi lần cảm giác hạnh phúc duy trì khoảng 30 phút đến 1 giờ, cảm xúc lần sau lại nâng cao hơn lần trước, với cảm giác thích xxx kéo dài liên tục trong 36 tiếng liền. Tuy vậy cảm giác phê này càng ngày càng ngắn dần. "Sau khi bạn dùng meth khoảng 6 tháng, bạn không thể làm tình nếu không dùng thuốc. Sau khoảng 1 năm dùng thuốc, bạn không thể làm tình ngay cả khi dùng thuốc. Dương vật gần như không hoạt động nữa."



Tác dụng gây hưng phấn của meth rất cao. Nó có thể làm tiết ra lượng dopamine gấp 15 lần so với bình thường (trong khi cocaine tối đa là gấp 4), làm cho người dùng nó luôn ở trạng thái kích dục mãnh liệt và hưng phấn trong 3-10 ngày liền, gây mất ngủ liên tục và rất khó chịu với não và toàn cơ thể. Người dùng sẽ bị ảo giác không biết mệt mỏi, thức liền tục trong thời gian phê và không thèm ăn hàng vài ngày, thậm chí vài tuần.



Meth là chất gây nghiện mạnh hơn cocaine, heroine rất nhiều lần và cai nghiện meth cũng khó khăn hơn cai nghiện cocaine, heroine. Do thời gian chu kỳ sử dụng của meth khá dài, có thể tới 10 ngày liền, nên cơ thể đã quen với meth và rất khó loại hẳn meth khỏi máu và não. Meth đã biến cocaine trở thành kẹo bánh thông thường với thời gian phê thuốc tăng 20-30 lần.

Khi bạn sử dụng cocaine, tác dụng phê kéo dài 20 phút. Khi bạn sử dụng meth, tác dụng phê kéo dài từ 6-8 giờ. Cá biệt có thể tới 24 giờ. Sau 4 tiếng, cocaine bị hấp thụ toàn bộ và bị thải ra ngoài. Sau 8-12 giờ, meth mới đào thải được một nửa.



Đó là câu chuyện về Meth & Amphetamine. Nói chung không hiểu sao càng đọc về mấy thứ này tui càng hứng thú và càng bị… kích thích, mặc dù tui biết điểm dừng của mình ở đâu và giới hạn chỗ nào.



Trở về chuyện phim, nhìn một cách tổng quát thì Amphetamine cũng hay ho và gay cấn đó chứ, chỉ có điều với lối kể chuyện trúc trắc, đạo diễn gần như biến bộ phim của mình thành một đoạn trailer dài 90 được cắt ghép nham nhở, coi trước quên sau coi sau quên trước, có lẽ do sự phú phép quá tay hoặc cố tình thắt nút theo kiểu nghịch đảo quá mức, nên nói chung là sau khi xem phim không đọng lại được gì nhiều, bị mắc căng óc ra tư duy quá mức nên thành ra cảm xúc bị tụt hết trọi.



Diễn viên cute, nhạc hay, cảnh quay cũng đẹp (có nhìu cảnh đẹp mê hồn), nhưng nội dung và kịch bản thì hơi bị tệ hại, nói chung là không tuyệt và touching như tui nghĩ, lại càng không mấy liên quan đến Amphetamine, một cái tít rất chi là hình tượng của nó.



Vậy thôi, nói nhảm đủ rồi, back to work in a nice Sunday lào!