Tuyết Tùng

Cuộc sống đang thay đổi….

Hồi chiều đi chơi với con mều, nói nhảm một hồi tự nhiên bùi ngùi nhớ lại cái thời internet ở VN mình còn lẹt đẹt với công nghệ dial up. Ta nói, mỗi lần vô mạng thì chậm, modem kêu rẹt rẹt, online là ko xài điện thoại được, lại charge tiền theo thời gian nên tốn nhiều vô kể. Rồi tới lúc mà ADSL khai sáng cho internet Việt Nam, mạng lướt ầm ầm. Lần đầu tiên tui nghe được một bản nhạc online hẳn hoi trên một trang web, cái cảm giác đó nó yomost tới mức ám ảnh tui tới bây giờ. Một cảm giác lâng lâng hạnh phúc vì được tận hưởng một thứ công nghệ mới =)) cho nên tới bây giờ, mỗi lần nghe bài “When you look at me” là dù đang buồn cỡ nào, thì dopamine vẫn cứ chảy rần rần trong người tui…

Nói chung công nghệ càng cao, càng phát triển, sự thỏa mãn của con người càng được đáp ứng nhiều hơn.

Hôm bữa đọc sách, thấy chú kia nói công nghệ chi làm vướng bận con người, và thiên tài thì ko cần sự trợ giúp. Tào lao, vậy người ta phát minh ra những thứ hiện đại làm gì hen? Không hiện đại làm sao khoa học phát triển và mọi thứ trở nên êm ái như bây giờ được. Ví dụ như nếu không có màn hình CRT thì làm sao có LCD, không có LCD thì làm sao có màn hình Led? Các nhà văn cứ mãi mãi cầm bút thì làm sao nền văn học khám phá được một thế hệ viết lách sâu sắc, chân thành như văn học mạng, làm sao người ta lưu giữ và tìm kiếm được một kho dữ liệu chữ nghĩa khổng lồ của mình chỉ với những tờ giấy và cây bút? Cái gì cũng có hai mặt của nó, không nên cực đoan như vậy!

Giờ công nghệ cao thì nhìn cái gì cũng thích, thấy cái gì cũng muốn mua. Tui đang muốn mua PS3 nè, hoặc Wii cũng được, nhưng Wii có vẻ ít trò hơn PS3 và chơi phải vận động nhiều, sợ mỏi tay quá bây. Đang muốn mua một vài cái lens thật oách để đem đi khè bà kon với đi bắn lén nè . Đang muốn mua một cái màn hình Led Samsung để dành ở nhà chơi game online cho nó đã nè, mấy cái màn hình Led này mà chơi audition là bá cháy lun nha bay, hình đẹp long lanh =)). Lúc trước chơi với mấy cái LCD thôi đã thấy ghiền rồi, huống hồ gì chơi với Led =))



Trong cái list này thì chắc cái màn hình Led Samsung là lựa chọn đầu tiên, vì rẻ và dễ mua, có lợi hơn mấy cái kia. Cách đây khoảng 3 năm tui không có ấn tượng gì tốt đẹp với Samsung hết, nhiều lúc còn ghét (ko lý do) nữa kìa, nhưng sau này tui thấy thiệt là lầmvì Samsung sản xuất đồ có vẻ càng ngày càng đẹp, công nghệ thì đi trước mấy hãng khác, hàng thì bền chứ ko cùi bắp hở chút là hư hở chút là hư.



Nói chung các bạn Samsung bây giờ sản xuất hàng rất chuẩn và cũng biết cách làm màu nữa, kết hợp mấy thứ công nghệ MagicLux, Magic Angle, Magic Eco, Magic Return... vô mấy cái màn hình, xài rất sướng tay sướng mắt. Giá cả cũng vừa phải, nói chung là chấp nhận được với sinh viên nghèo như tui (4,5 đến 6,5 triệu đồng). Chắc cuối tháng này phải mua vì Samsung đang có chương trình khuyến mãi với trúng thưởng mấy tour du lịch Châu Âu, Hàn Quốc, Bali. Nhắc Bali mới nhớ tui thèm đi Bali quá trời ơi, qua đó để coi có tịnh tâm được như Julia Reoberts trong Eat Pray Love hem, hí hí.

Mà hình như đến 7/4 hết hạn rùi hic hic, hem biết gom tiền được ko nữa.

Đây là cái mà tui định mua. Nhìn đẹp, lừa tình hen =))=)) chắc tại photoshop. Nhưng nói chớ bên ngoài nó đẹp cũng cỡ đó, thậm chí còn hơn. Với lại tùy thuộc mình coi cái gì, có hấp dẫn hem kakaka…

À với lại coi phim nữa, tui coi phin nhiều nên coi màn hình Led là sướng nhất, có rồi thì khỏi ra rạp tốn tiền nha =)) khỏi phải mang kính nữa vì nằm sát bên màn hình mà =)) ta nói hồi chiều đi coi phin ở Lotte, màn hình đã mờ ảo mà còn quên mang kiếng nữa chả đọc phụ đề được, hic hic tức gì đâu.


Nói chung việc “chuyển đổi” công nghệ từ LCD sang Led nó cũng đột phá y chang như từ Dial up mà bay lên ADSL vậy đó, những cảm giác đầu tiên nếm trải một công nghệ mới nó lúc nào cũng yomost và hạnh phúc. Hạnh phúc… ngắn ngủi thôi vì mai mốt nó lại ra công nghệ mới, mình lại phải tốn xèng mua đồ mới và lại có hạnh phúc mới nữa mà kakakaka….

Tuyết Tùng

Ta nói, tâm trạng bất bình thường thật là khó chịu. Ngó quanh thấy rất nhiều thứ để giải trí nhưng nhìn gì cũng chán. Xem phim: chán. Đọc sách: buồn ngủ. Chơi game: nhức đầu. Thôi may ra chỉ còn có thú vui viết blog là giải sầu cho quên ngày tháng được.

Lục tủ thấy có rất nhiều quyển sách… lạ, cái này chắc bạn nào mua nhiều sách mà lười hoặc ít có time đọc như tui thì hiểu lắm nè. Nhiều cuốn ngó mãi ko nhớ là mua khi nào, tại sao mua, nhiều cuốn thì cứ… hối hận vì đã mua vì hóa ra nó ko hợp với mình. Với tui thì sách ko có khái niệm hay hay dở, mà chỉ có khái niệm hợp hay ko hợp với mình. Giống như ngừi iu vại đóa, mình hem yêu thì đứa khác nó yêu, túm lại là với sách thì cũng phải có duyên như với người thì mới đi theo nó tận cùng được…

Thôi thì rảnh rỗi, ngồi kể ra một số cuốn…”vô duyên” với mình coi.

Giá đâu đó có người đợi tôi - Anna Gavalda

Cuốn này mất đâu mất tiu òi, nhưng nhớ đến nó đầu tiên là vì thấy nhiều người thích quyển này lắm nhưng mình đọc ko được nó. Một phần vì ko thích các tập truyện ngắn, một phần vì các truyện này hơi giản dị, súc tích, nhiều ẩn ý, còn mình lại thích cái gì diêm dúa, dài dòng, lãng mạn. he he, cuốn này chắc chỉ thích mỗi cái tựa. Mà ko biết đứa nào chôm cuốn này rồi, bà nó chứ!

Bên kia đồi cỏ còn xanh – Adele Parks

http://pilot.vn/upload/files//BIA%201%20BEN%20KIA%20DOI%20CO%20CON%20XANH.JPG

Cuốn này của Chibooks, chắc ít người biết vì ko thấy ai nhắc đến cũng hem thấy pr gì. Sách dạng chick lit, nói chung cũng khá thú vị, hài hước. Quyển này hồi đó mua vì thích cái bìa + lật 1 vài trang phía trong thấy tác giả tả con người rất hay và ấn tượng, nhưng rốt cuộc đọc được có ½ thì bỏ ngang và khúc sau tác giả bắt đầu sa đà vào các câu chuyện bà tám dạng sex and the city, nói miên man bất tận về các vấn đề phụ nữ mà cứ xoay vòng vòng chẳng đi đến đâu cả. Hơi tiếc cho một quyển sách có mở đầu khá hay và gợi tình. Khi nào rảnh (chắc ko khi nào) sẽ mở ra đọc lại.

Khóc lên đi ôi quê hương yêu dấu – Alan Paton

http://4.bp.blogspot.com/_ozip1xzjFUc/SYRvcVL0V7I/AAAAAAAAAqs/AniHp0U5hok/s400/beloved.jpg

Mua cuốn này vì cái tên dịch giả Nguyễn Hiến Lê, hồi còn phổ thông đọc rất nhiều sách bác này và thấy thích văn học từ đó. Với lại có lẽ lúc đó đang bội thực với loại tiểu thuyết diễm tình và cũng chưa có nhiều lựa chọn như bây giờ. Nhưng tiếc là chỉ mới đọc 2,3 trang rồi ngưng vì không khí nó cũ kỹ và hoài cổ quá. Thực ra cũng ko biết là liệu nếu đọc lại thì mình có thấy thích nó không.

Mãi mãi tuổi hai mươi – Nguyễn Văn Thạc

http://images-vinabook.com/product/06/p15529/_fill_300_p15529.jpg

Hiện tượng là đây. Cuốn này được tặng chứ ko phải mua. Đọc 3 trang thì ngủ mất vì anh Nguyễn Văn Thạc viết blog mà toàn tả chim bớm

Axit Sunfuric – Amelie Nothomb

http://www.thanglong.com.vn/data/106910.jpg

Cuốn này cũng được nhiều người khen quá nhiều. Kiểu đặt vấn đề khá lạ, thoại thông minh, tiếc là diễn biến hơi nhạt. Mình ko thấy có gì đột phá nên đọc được khoảng ¾ là ngưng. Nói chung là đã đọc gần hết mà ko thấy có gì níu kéo mình đọc tiếp thì ngưng là đúng rồi.

Thấy Phật – Cao Huy Thuần

http://www.blogsach.com/images/thay%20phat.jpg

Mình cũng hay mua mấy cuốn kiểu này. Dạy cho mình cách tĩnh tâm, thiền và sống hạnh phúc. Nói chung sách hay, nhưng chắc chưa đủ đô với mình và khúc sau hơi lòng vòng. Thực ra bản chất của quyển này là phải đọc chậm rãi, gặm nhấm từng ngày một mới thấm được nó. Nhưng mình ko có thời gian với việc đó, nên bỏ nó trong tủ cũng khá lâu rồi.

Phù thủy phố Portobello – Paulo Coelho

http://img.tiki.vn/media/catalog/product/cache/1/image/9df78eab33525d08d6e5fb8d27136e95/p/h/phu_thuy.jpg

Cuốn này lâu lắc rùi, cũng chẳng nhớ tại sao ko đọc. Nhưng nhớ mang máng là tại nó ko hay, còn tại sao ko hay thì pó tay =))

Vô hồn – Sergey Minaev

http://phienbancu.tuoitre.vn/Tianyon/Cache/Image/937/202937.jpg

Cuốn này to oành, đọc lúc đó rất hợp tình hợp cảnh vì kể về 1 thế giới ăn chơi sa đọa và lối sống của một lớp thanh niên. Đọc được chừng đâu đó phân nửa, cũng đơn giản là vì lý do đọc tới đó mà ko thấy có gì níu kéo mình nữa thì tốt hơn hết là stop. Cuốn này công bằng mà nói là khá hay và có nhiều thông tin

Nhẫn Thạch - Atiq Rahimi

http://tapchisonghuong.com.vn/images/news/090731nhanthach-bia.jpg

Không khí hoài cổ và chậm quá. Có lẽ lúc đó mình ko có nhu cầu đọc mấy cuốn chậm như vầy nên bỏ ngang. Cuồn này ngắn và mỏng nên hy vọng là sẽ có 1 ngày đọc lại và hoàn thành nó

Moon Palace - Paul Auster

http://wordjihad.files.wordpress.com/2009/04/moon-palace.jpg?w=300&h=441

Cuốn này có thể gọi là một huyền thoại của Paul Auster ý, hành văn rất hay nhưng buồn bỏ mẹ, không khí cũ kỹ và đầy sự mất mát. Nói chung là tâm trạng phải thanh thản đọc mới được, mình đọc trong lúc đang mệt mỏi và thiếu ngủ nên đã ngưng ở khoảng ¼ hay gì đó.

Di sản của mất mát - Kiran Desai

http://www.suctrevietnam.com/Modules/CMS/Upload/10/1/2008_11_4/Disan.jpg

Thích cái tựa cuốn này lắm lắm luôn. Cuốn này chắc lý do y như cuốn trên. Để độc giả khỏi buồn ngủ thì sự kiện nênxảy ra nhiều. Còn tả cảnh với mô tả tâm trạng hay độc thoại nói tâm thì mình đọc hơi mệt. Nên ngưng. Tiếc nhất là cuốn này và tự hứa với lòng sẽ đọc lại trong 1 ngày không xa. Cũng chỉ mới đọc được khoảng 1/5

Lịch sử tình yêu - Nicole Krauss

http://thumb.diemtin.com/f614e27c7fa2da5544d4259e99d6a99e.jpg

Cuốn này mới đọc gần đây và mới ngưng gần đây. Cũng chẳng biết ngưng hay chưa vì nó vẫn nằm ở đầu giường mình và vẫn còn que đánh dấu sách kẹp giữa. y vọng là đủ ý chí để đọc tiếp, có điều cuốn này có không khí trầm mặc và lê thê quá, cộng thêm cách sắp xếp cốt truyện đan xen làm mình chẳng hiểu mô tê gì. Nói chung là có hấp dẫn để đọc tới cuối sách coi nó là giống gì, nhưng không có hấp dẫn về mặc hứng thú và thông tin.

Bay trên tổ chim cúc cu - Ken Kesey

http://img.tiki.vn/media/catalog/product/cache/1/image/9df78eab33525d08d6e5fb8d27136e95/b/a/bay_tren_to_chim_cuc_cu.jpg

Trời, ta nói, cuốn này thì có vẻ hay và thú vị. Nhưng lại la cốt truyện về bệnh viện tâm thần. Mà chuyện của người điên thì khỏi nói, văn chương cũng khá là lan man và dàn trải, tức là thay vì tập trung nêu ra rồi giải quyết vấn đề, thì nhân vật chính cứ nói lan man lan man. Hic, ko phải mình ko thích kiểu này, mà vì nó ko phù hợp để đọc vào lúc này. Cuốn này mới bỏ xuống tức thì, và có lẽ sẽ đọc lại vào 1 lúc khác, chứ giờ đang điên, mà cứ đọc văn điên kiểu này thì….

Thôi, ngưng ở số 13 được rồi. Số đẹp, hi hi!

Tuyết Tùng




Có những ký ức gắn liền với hình ảnh. Ví dụ như bài hát này.


Mỗi khi nghe lại nó, tôi lại thấy hiện lên trong mình một đại sảnh vắng ngắt, tối om và heo hắt đèn vàng. Lạnh cóng, không một bóng người, chỉ còn tôi và vài bức tranh biếm họa trên tường. Và Tiên. Và Âm nhạc. Và cái da diết của nỗi nhớ và những niềm đau…


Nó cứ chảy…


Ngày bình thường vi mun phin đan thành chiếu hoa

Ngày bu
n ru ng là mình chết đi ri


Tôi đã nghe bài này hằng đêm, replay hàng trăm lần, cho đến khi trời sáng. Cho đến khi trí não đã hoang mang sau một đêm thức trắng. Có thể chẳng để làm gì, chỉ nhìn vào bóng đêm. Có thể ngủ, chập chờn như ác mộng. Có thể chong mắt vào màn hình, xem phim sex. Có thể viết blog, đọc báo, những dòng chữ cứ chảy qua vô hồn và chếnh choáng…


Và tôi lại thấy, cái khoảnh khắc mà những cảm giác mệt mỏi trào dâng trong người mình, từ bụng lên tới ngực, từ ngực lên đến cổ, rồi từ cổ cứ muốn nhảy xổ ra ngoài. Tôi đã gục đầu vào thùng rác gần đó, ngất đi vì mệt mỏi, và hoang mang…


Lòng ngập tràn thứ cảm giác hỗn độn và bi kịch của tuổi trẻ. Lúc đó, tôi đang ngỡ mình đóng vai chính của một vở drama nào đó.


Nhưng không phải….


Ngày tht dài vi bn b tiếng ong tiếng ve

Ngày l
lùng ng là mình hết mơ ri

Ngày g
n vi tình ri bng xa rt đau

Ph
ơi lnh chiếu hoa đ dành đến đêm nào


Tôi chỉ là một kẻ vô danh.

Tuyết Tùng

Tâm lý học thần kinh

Đang học môn này, cô chủ nhiệm dạy, rất hay.

Đi học mình nghỉ rất nhiều, hôm nọ lóc cóc vào học, cốt chỉ để nghe cô nói. Gặp đúng cái nhóm thuyết trình đầu tiên, chiếu slide toàn chữ là chữ, xong cầm giấy nói.

Tự trách phận mình sao bạc bẽo, vào đây để nghe cô nói mà phải nghe các bạn ấy đọc sách vầy sao?

Tới khoảng 7h30 định trốn ra tập gym thì cô lại lên nói =)) nói chung là sửa bài, phê bình các bạn ấy thuyết trình ko liên quan, râu ông nọ cắm cằm bà kia…

Thế là bỏ tập gym, ở lại nghe cô giảng.

Thực ra cô giảng ko xuất chúng lắm, được cái lưu loát và ổn định, thân thiện.

Hình như các cô giáo dạy tâm lý lúc nào cũng vậy: chín chắn, nhẹ nhàng, nội tâm sâu sắc. Thik quá!

Mình ngồi học, nhìn các bạn khác cặm cụi ghi chép, mua những cuốn sách to oạch về share với nhau đọc, bàn tán rôm rả. Vài bạn ko mua sách được thì tranh thủ mượn ngồi chép vào tập, cặm cụi cặm cụi.

Mình ngưỡng mộ quá, với mình bây giờ, ngồi ở đó mà nghe giảng được đã là một kỳ tích, hic.

Mới nghe được thêm hung tin là sẽ học nốt 357, vậy là học nguyên tuần. Cũng như tập gym, mình đăng ký nguyên tuần nhưng chắc tập được tuần có 3 buổi. Đi học cũng vậy, trớ trêu quá.

Mình vẫn còn rất rất nhiều tâm huyết trong lĩnh vực này: tâm lý học. Nhưng đã bắt đầu… chùn chân vì ko biết mình liệu có vượt qua được hay không? Càng về sau chương trình học càng nặng, kiến thức chuyên sâu nhiều khủng khiếp.

Nội cái môn Tâm lý học thần kinh này đã thấy kiến thức mênh mông, các học thuyết loạn xạ tá lả. Mấy cái học thuyết này là tiền đề để nghiên cứu ở các môn sau. Nếu ko theo được, thì chỉ có chết.

Thực ra, mình học tâm lý là để đỡ phải phán đoán lung tung, kiềm chế sự nhạy cảm và biết cách “đắc nhân tâm”.

Nhưng quan trọng hơn hết, mình học tâm lý vì ngưỡng mộ Freud và Phân Tâm học. Còn tại sao lại là Freud và Phân tâm học ư? Đơn giản thôi, vì chúng có liên quan đến Tình dục.

Một khái niệm mà, mình ám ảnh đến điên người. Phải học để giải tỏa thôi…

Đại loại là vậy. Nhưng mấy môn đầu, người ta chỉ loanh quanh ở các vấn đề trẻ em như trẻ tự kỷ, làm sao cho trẻ thông minh, hiểu tâm ý trẻ, tư duy của trẻ…v.v.v

Mình muốn pass qua chỗ này ngay lập tức và học về tuổi dậy thì, học cái đó chắc thú hơn, nhể?

Trẻ em có thông minh hay ko, lớn lên có tốt hay ko, mình nghĩ chắc cũng do trời định. Tùy dyên thôi.

Nhưng sống bên cạnh những người lớn tâm lý, chắc bọn trẻ cũng dễ thở hơn phần nào.

Nhiều người tự nhận mình cũng “tâm lý” lắm, nhưng thật ra dek phải vậy. Tâm lý mà “tâm lý chủ quan” và thiếu tinh tế thì cũng vứt, nếu chỉ biết áp đặt cái mình nghĩ vào người khác thì đó ko phải tâm lý…

Tâm lý là khách quan, phán đoán chính xác…

Đang mơ màng, thì nghe cô bảo muốn phát triển, chúng ta phải mất cân bằng trước cái đã. Cái này gọi là lý thuyết cân bằng hóa.

Mất cân bằng tức là có nhu cầu. Ví dụ có nhu cầu đi học, lấy kiến thức, thì học mới vô. Như vậy mới tốt được.

Cô ghét phải dạy ai vào học mà ko muốn học. Bởi vậy cô ko điểm danh, dù là chủ nhiệm, vì nhìn mặt mấy đứa buồn ngủ trong lớp, cô mất cả hứng dạy…

Cô nói tới đây, mình tỉnh ngủ hẳn ra. Với lại thôi ko nhấp nhổm định đi gym nữa…

Cô còn nói, môn học hay hay ko, học trò có sợ môn đó hay ko, 99% là do giáo viên, ko phải tại học trò….

Các môn triết, tư tưởng, chính trị… ở nước ta học trò sợ là vì giáo viên, ko phải tại bản thân môn ấy…

Blah blah blah….

Thôi nói nhảm đủ rồi, đi gym đây!!!

Tuyết Tùng

Phim sex

Đã lâu anh không viết blog, nay anh trở lại với một chủ đề hết sức nhạy cảm: Phim sex.

Nhân dịp các báo mạng nhà ta lại đuọc dịp giật tít “Xôn xao nữ sinh Hà Nội lộ clip sex”, chuyện nghe có vẻ quá… thường ngày ở huyện nhưng cứ xôn xao mãi, không biết xôn xao đến bao giờ. Rằng thì là mà… cách đây khoảng hơn chục năm, bói mất mặt ko ra bất kỳ một cái clip sex nào của người Việt trên Internet, thì giờ đây mọi thứ đã dường như trở thành quá… quen thuộc chớ có gì mà phải la làng với xôn xao?

Web sex đầu tiên mà anh biết là….thằng bờm, đại loại thế, hình như là thangbom.de =))=)). Dĩ nhiên là trải qua bao nhiêu biến cố thì nó đã chết mất bà nó roài còn đâu, không còn lưu lại dấu tích nào trên mạng nữa. Đó là cái thời mà internet bắt đầu phát triển và các dịch vụ internet công cộng, cà phê internet bắt đầu tràn lan khắp nơi, và fantasy của các bạn trẻ là những mẩu truyện chuyền tai nhau như một thứ bùa mê ngải lú đầy hấp dẫn, thứ văn hóa (đồi trụy :d) mà có thể kể ở đây một hình tượng mà bất kỳ ai cũng biết và đã từng nghe qua là cô giáo Thảo, rồi cô giáo gì đây, rồi blah blah blah đủ thứ hằm bà lằng. Nói chung, ở cái thời ấy mà có truyện đọc thì đã là quá sướng, chớ nói gì đến phim, mà còn là phim Việt….

Sau đó thì một loạt các trang web khác mọc lên: dt.com, tv.com, tyvx, ctt, cnh, sv….blah blah blah (viết tắt để đỡ mang tiếng tuyên truyền văn hóa phẩm đồi trụy). Nói chung song song với một nền internet phát triển rực rỡ của nước nha mà cho đến nay đã có hơn 25 triuệ người dùng thì phong trào tìm sex, xem sex và… làm phim sex cũng từ đó mà phát triển rực rỡ theo, cho tới thời kỳ hoàng kim của đế chế hắc ám này là Việt Nam chúng ta được vinh hạnh là những người đứng đầu trong danh sách các nước tìm kiếm từ khóa sex nhiều nhất trên thế giới.

Nói vậy để biết, phía sau mặt trái của cuộc sống thường nhật, có một thế giới sex đang diễn ra thầm lặng ở đâu đó, mà nếu ko tìm hiểu, chẳng thể ai có thể mường tượng nổi sự lớn mạnh của nó. Clip sex người Việt ư? Chuyện tầm phào. Đầy rẫy trên internet hiện nay, mà phổ biến nhất là trang… Liên Xô chống Mỹ mà rất nhiều thanh niên trai trẻ rất ưa chuộng, không phải nhiều mà là quá nhiều, chẳng khó gì để tìm được một clip sex kiểu việt, người Việt, tiếng Việt…

Thế nên có vẻ mọi thứ hình như không có gì là ghê gớm, cho đến khi có sự tiếp tay của truyền thông, điển hình là báo mạng. Nhật ký Vàng Anh 16 phút cũng một phần nhờ vậy mà nổi tiếng hơn các anh chị em khác của nó, và cái clip sex sáng nay mà báo mạng xôn xao thì cũng… bình thường như bao clip khác có nguồn gốc từ Việt Nam, nhưng chẳng hiểu là may mắn (hay xui xẻo) mà lại được nhiều người để tâm mà nhắc đến ;)

Cái clip này mình coi tối qua rồi, bạn nào share cho ấy chả nhớ, tò mò nên coi thôi =))=)) Nói chung là nét căng, tình tiết hấp dẫn, chất lượng hình ảnh tốt…tưởng coi rồi xong quên luôn chứ ai ngờ sáng ra thấy báo chí la làng om sòm, đúng là không phải ai tung sex lên mạng là được nổi tiếng, cái quan trọng là phải biết thu hút sự chú ý của các nhà báo :d

Hồi nhỏ khi coi sex, mình cứ thắc mắc như vầy, tai sạo công an cấm coi phim sex, chiếu phim sex, truyền bá phim sex, nhưng sao lại không bắt mấy người… đóng phim sex? Mình nghĩ việc thấy mặt họ rồi, biết mặt rồi thì chụp lại, xong quăng lên lệnh truy nã là xong. Hốt hết về đồn cho gọn. Xong sau này mình nhận ra mình quá ngây thơ, không thể cứ thấy mặt là bắt được =))=)) mà ngay cả có bắt được cũng không phạt được, vì have sex thì có gì để gọi là tội…

Nói đi nói lại, thì em gái trong cái clip kể trên, cũng như bao em gái khác chịu cho chàng quay sex, cũng hơi dại. Nhưng có làm thì có chịu, mà biết đâu em ấy cũng thích. Không phải ai cũng đoan trang, hiền thục dịu dàng ngây thơ hiền lành dễ mến như chúng ta nghĩ. Thế giời này đầy rẫy một lũ “miệng nam mô bụng một bồ dao găm”, có ối kẻ xem tin xong lại bảo ối, con này hư, nhưng bụng lại nghĩ mà thèm được như con ấy. Đại loại vậy. Dù sao đi nữa thì thế giới cũng có người này người kia, và biết đâu em gái trong clip lại đang hí hửng vì được nổi tiếng trên báo mạng đến thế…v.v. và v.v.v

Nói về sex thì có mà nói tới sáng….

P/S: Kiếm hình minh quạ cho bài này thật là khó đó mà =))=))