Tuyết Tùng

Be careful what you wish for

Slogan bộ phim y như một lời cảnh tỉnh với mình lúc này nói riêng và cho bạn nào đang ảo tưởng về bất cứ thứ gì nói chung, hem phải cái ước mơ nào thành sự thiệt cũng đều là điều kỳ diệu hết, có khi nó là một cơn “ác mộng” cũng ko chừng, nên nói chung là “tham thì thâm”, biết vậy đi cho lành.

Coraline là một bộ phim hay, dễ thương, được so sánh với “Alice lạc vào xứ sở thần tiên” là một bộ phin hoạt hình hồi nhỏ tui rất mê nhưng hem có dịp coi full, toàn coi từng khúc từng khúc nhỏ ko hà làm bây giờ hok nhớ gì ráo trọi, nhưng đúng là tui thấy Coraline nó giống phim này thiệt.


Coraline kể về một cô bé sống với cha mẹ vừa dọn về thuê nhà trong một tòa lâu đài cổ, cả cha và mẹ cô đều là phóng viên hay gì đó hàng ngày ông một cái PC bà một cái laptop hai người ngồi làm việc gõ cóc cóc cóc cóc bỏ đứa con chèo queo chơi một mình, nói chung là Coraline rất cô đơn và trống vắng tình thương của cha mẹ, cô lúc nào cũng ao ước mẹ mình là 1 người dịu hiền, dễ thương, chăm nấu ăn cho chồng cho con, còn bố cô thì thân thiện và vui đùa với cô nhiều hơn ^^

Vào một ngày nọ, Coraline vô tình phát hiện trong nhà có một cánh cửa nhỏ mà ban ngày mở ra chỉ toàn thấy gạch là gạch, ban đêm nó lại biến thành một đường hầm thông qua một tòa lâu đài khác y chang chỗ cô đang sống. Nơi đó cũng có những người như ba và mẹ cô, chỉ có điều họ ko có mắt mà thay vào đó là những cái…nút áo ^^ Ngoài lề một chút là tui ko hiểu tại sao tác giả lại chọn đó là cái nút áo chứ hem phải hột nhãn hay trái bóng bàn vậy ta, thiệt là khó hiểu ^^ Sau đó cô bé được đón tiếp rất nồng hậu, dịu dàng, tươi cười, được ăn đồ ăn rất ngon và thỏa thik chứ ko phải mấy thứ đồ ăn dở ẹc mà ba cô nấu, sau đó cô được đưa về phòng ngủ đẹp gấp 10 lần phòng ngủ thiệt của cô và thiếp đi với sự mãn nguyện, sáng hôm sau thức dậy thấy mình đã trở lại với thế giới thực ^^

Vậy là riết….quen hơi, cứ đêm đêm cô lại mò đến cánh cửa bé teo ấy để đến với thế giới khác, nơi cô có ngôi nhà và khu vườn thật đẹp, nhưng người hàng xóm tốt bụng, vui tính, cậu bạn thân “im lặng” [vì bị may mỏ] chứ ko nói nhiều như đời thực….blah blah blah làm cô cảm thấy rất hạnh phúc. Cho đến 1 ngày 2 người cha & mẹ giả kia bắt đầu bắt cô deal một cuộc “mua bán”, nếu muốn sung sướng mãi mãi thì phải để họ may mấy cái nút áo vào mắt cô, rồi cô sẽ được sung sướng mãi mãi…

Dĩ nhiên là Coraline ko thèm deal cái cuộc ngả giá quá hời đó [ai hời thì chưa biết nha] nên bắt đầu cắm đầu chạy, từ đó mới nổ tung rất nhiều sự thật về những con búp bê, con mèo, và bà phù thủy kia hiện nguyên hình là một con nhện già “loay hoay trong nỗi cô đơn” để tìm kiếm một ai đó chia sẻ tình cảm với mình ^^ Sau những giây phút căng thẳng, vật vã, cùng sự trợ giúp của cậu bạn ngoài đời thực và con mèo biết nói, cuối cùng Coraline cũng thoát khỏi nanh vuốt nhện và trở lại với người cha, người mẹ mà cô yêu thương, dù thiệt sự sống với họ cô chưa hạnh phúc lắm ^^

Coraline là một bộ phim biểu tượng về sự kỳ ảo, những biến hóa trong tư duy và cách nghĩ, dù cốt truyện khá cũ, dễ đoán trước và không có gì thách đố người xem, nhưng Coraline vẫn gợi lên những suy nghĩ rất xuất sắc về cuộc sống, rằng cha mẹ là những người “duy nhất” mà chúng ta không thể chọn, nên chúng ta phải biết chấp nhận và học cách yêu thương họ, dù là thế nào đi chăng nữa.

Nói chung, phim này mình cũng hem thích lắm [dạo này khó tính ớn] dù cũng chờ đợi khá lâu để được xem, nhưng vì bản thân tui khoái cái gì rõ ràng rành mạch hơn, giống như Marc Levy viết truyện sẽ giải thích hết trơn hết trọi, đến cuối truyện thì everything is Ok vậy đó. Còn phim này dành cho mấy bạn khoái cách viết của Murakami nha, coi xong thì trong bụng sình lên một dấu hỏi to đùng rằng hem biết vụ này là thiệt hay giả, hư hư ảo ảo nó dễ gây ra….hiểu lầm lắm, tui hok khoái ^^. Mà thiệt ra mình cũng đang dính vào một vụ hư hư ảo ảo đây, hic hic ^^

Nói chung là phim này coi được ^^ mặc dù không quá xuất sắc như tui mong đợi. Chỉ có cái slogan phim là hay nhứt: Be careful what u wish for!

À quên nói thêm là mình rất khoái cái đoạn Intro đầu tiên của phin này, nhạc đờn tẳng tẳng tẳng xong nó hiện ra bàn tay của con gì đó đang xé ruột xé gan 1 con búp bê để may thành 1 con búp bê mới, xong thả lên bầu trời đen đầy sao ^^ dù ko có hiệu ứng gì đẹp nhưng nói thiệt là tui khoái coi mấy phin hoạt hình kiểu như vầy lắm, thấy nó hay hay sao đó mà hem biết tả sao ^^

Tuyết Tùng

Khi tình yêu cất cánh

http://images.booksamillion.com/covers/bam/0/43/940/187/0439401879.jpg

Sáng chủ nhật đẹp trời. Mở hết tất cả các cửa sổ, gió lồng lộng. nằm đọc “Chuyện con mèo dạy hải âu bay”, đắm chìm trong dòng nhạc chiêm nghiệm Beautiful của Eminem, nhấm nháp trong miệng vị café thơm lừng mùi ngày mới. Những cảm giác này khiến mình thật dễ chịu….

Chuyện con mèo dạy hải âu bay – quyển sách này xứng đáng được chuyển thể thành phim, và là một bài học sâu sắc, nhẹ nhàng, khiến ngươi ta có thể ngộ ra quá nhiều điều đơn giản, mà tự bấy lâu nay mình chẳng bao giờ biết. Không lên gân, không kịch tính, không gây shock và những màn bi kịch tâm lý đẩy nhân vật vào đường cùng, quyển sách này có vẻ hợp với một đứa trẻ con hơn, nhưng chưa đựng những bài học mà người lớn còn đôi khi không hiểu kịp.

Sách ngắn, nhẹ nhàng, đọc chưa hết 1 tiếng đã xong. Hóa ra cũng không tốn thời gian mấy, vậy mà mấy ngày nay mình cứ lười, vì lo ngồi run đùi hoảng sợ những cái deadline đập vào đầu, thì cũng có đôi lúc phải tự giải thoát bản thân mình, ra khỏi những nỗi sợ, chứ?

Đọc mấy quyển này chỉ muốn nuôi pet. Giá mà nhà mình có một con mèo mun to béo mập ú như vậy, mình sẽ cưng phải biết. Nhưng thực ra thì mình đã thích nuôi…hải âu hơn, dễ thương quóa. Mà mình cũng biết chắc rồi mình cũng quên khuấy đi cái ý tưởng này đi mà. Thời gian đọc sách chả có lây đâu ra thì giờ chăm pet, huhu…

“Chúng ta đã dành cho con sự chăm sóc mà không hề nghĩ tới việc biến con thành một con mèo. Chúng ta yêu con như yêu một con hải âu. Thật dễ dàng để chấp nhận và yêu thương một kẻ nào đó giống mình, nhưng để yêu thương ai đó khác mình thực sự rất khó, và con đã giúp chúng ta làm được điều đó.”

Câu này làm mình nhớ một người! Đang ở ngay đây!

Chuyện con mèo dạy hải âu bay
Tác giả: Luis Sepulveda
NXB Nhã Nam – Giá bìa: 26 000
dfhfghfg
Labels: 0 comments | | edit post
Tuyết Tùng

http://www.filmschoolrejects.com/images/push_poster2_lg.jpg

2 ngày cuối tuần đầy đủ “hỉ, nộ, ái ố” rồi cũng qua, quay vùn vụt như con thoi rồi lại thứ các con số 2,3,4,5,6 nhảy múa lăn tăn trước mặt ^^. Đuối thật đấy, biết bao giờ mình mới được hưởng cái cảnh sáng xách náp tốp đi làm chiều xách náp tốp về thế là xong công việc chẳng cần qué gì phải lụi cụi rì pọt lúc 12h đêm hay chạy event từ 12h trưa cả ^^ ôi biết bao chừ, biết bao chừ đây ?

Thôi tạm gác lại cái ước vọng điên rồ ấy, tạm hài lòng với 1 quyển sách và 2 bộ phim xem được trong tuần này, ý a, dễ đến cả trăm năm nay mới được thỏa chí anh hùng là “đọc được một quyển sách” và xem được một bộ phim trong cùng ngày như vậy ^^. Thật là dzui quá đi ^^

Push……..

Chris Evans in "Fantastic Four"

Cái phim này làm mình nhớ đến bài “Push” của anh Enrique cứ hay ca push it, push it mà mình nghe thành bull shit bull shit, hehe ^^ Phim này có sự diễn xuất của anh Chris Evans ẹp zai lừng lẫy nha nên nói chung là cấm bà kon chê dùm cái đi ^^ cứ có anh đẹp zai này đóng là hay thôi mặc dù phin này ổng ko có show body gì hết ngoại trừ đưa nguyên cái lưng thẹo ko ra thôi ^^ nhưng công bằng mà nói thì đóng phim này mất giá anh ý quá. ^^

Phim Mỹ, nhưng bối cảnh ở Hồng Kông, kể về một nhóm người có siêu năng lực, anh Chris này thủ vai 1 anh chàng có năng lực push, tức là đẩy hay di chuyển được đồ vặt, ngặt cái là anh ý xài siu năng lực dở quá nên lật cục xí ngầu cũng hok xong mà hay oánh bài nên nghèo kiết xác, một bữa nọ anh vô tình bị lọt vô cái mớ bòng bong rối beng rượt đuối chém giết giữa tổ chức Division (chuyên săn bắt dân siêu năng lực) và nhóm Hút Máu (siu năng lực nhưng ác), phim này nhìn chung là giống như Jumper vậy á nhưng nhiều loại siu năng lực hơn jumper thôi, còn anh Chris thì thủ vai một anh chàng lúc đầu phim thì ngu mà lì nhưng lúc sao thì giỏi y như Gia Cát Lượng, giỏi tới nỗi sau khi hết phim nhiều bà kon ngơ ngác “ủa vậy là sao””sao hem hiểu gì hết”, bản thân mình cũng tự hỏi “mình bỏ sót khúc nào chăng”, nhưng nói chung là hem có sót khúc nào hết mà tại anh ấy thông minh quá mình ko lãnh ngộ được thoy.

Nhân vật chính thứ là Dakota Fanning sinh năm 1994 cô bé này lồng tiếng cho Caroline (phim hoạt hình) và đóng trong New Moon nè, phim xây dựng sao mà cô nhóc 14 tuổi này tưởng chừng như đang yêu trai già Chris Evans vậy đó mà anh Chris này thì mê đắm mê đuối 1 em khác. Cuộc hành trình của họ chủ yêu xoay qunah việc tìm 1 chiếc va ly, do em kia đang giữ, mà chiếc valy này có khả năng cứu mẹ cô bé Cassie (Dakota đóng) ra khỏi tù lao của bọn Division, lẽ dĩ nhiên là bọn Division cũng truy tìm cái va ly này. Cô bé Cassie này có năng lực tiên tri, suốt bộ phim chỉ ngồi quẹt quẹt mấy thứ em ý vẽ ra ^^

Nhân vật nữ còn lại do Camilla Belle thủ vai Kira, em này cũng đóng nhiều phim nha nhưng quên hết trọi rồi tại ko có phim nào em ý đóng ấn tượng hết, em này có năng lực điều khiển ý nghĩ người khác.

Coi phim này đừng có nhìn poster mà tưởng oánh nhau dữ dội lắm thực ra phim chỉ có chút kịch tính ở đoạn cuối là nhiều, còn đoạn đầu khá là nhạt, mô tip hơi cũ kỹ ^^ mỗi được anh Chris Evans hot bù lại ^^ Phim kết thúc bằng một nhát súng và còn khá nhiều điều mà đạo diễn chưa giải thích cho khán giả nghe tại sao, tại sao, thôi thì cứ ra về…mà tưởng tượng rằng sau khi hết phim về nhà mấy nhưn vật ấy sẽ trùm mền kể cho nhau nghe sau, mình biết làm gì! Hehehe…

Nói chung là coi Push để giải trí torng một chiều mưa thảnh thơi và xả stress thì cũng được, ko đến nỗi nhảm quá …Mà ngay cái tiêu đề của bộ phim “one push can change evrything” cũng hem liên quan gì hết trơn !
Tuyết Tùng

Vút bay

up_poster
Một trong những bộ phim về Việt Nam dịch ra nghe được một chút, Vút bay rất hợp với ý nghĩa của chữ Up dù mình vẫn prefer “bay cao” hơn ^^ nghe nó có vẻ trẻ con và bớt sến một chút, nhưng còn đỡ hơn cái lần các bạn ý dịch “I love you, guys!”thành “Và tôi cũng yêu em”, nghe hài không chịu được.

Có vài vấn đề về Up.

Thứ nhất, Up là phin hoạt hình.
Thứ hai, Up là phin của Disney.
Thứ ba, tớ là fan của phim hoạt hình và cũng là fan của Disney.
Thứ tư, như thường lệ, bài này spoiler tè le nên bạn nào đang có nhã ý đi xem thì đừng có dại mà mó vào đọc nhé, mất cả hay ^^


Up làm mình xúc động. ^^ Khen hay thì thừa vì vốn từ xưa giờ tôn sùng Disney nên phim nào của Disney làm ra mình cũng khen chảy nước hết, ngoài trừ cái phim Camp Rock dở èn ẹt mà bà kon nhà ta khoái nhưng tui hổng thấy hay chi hết và cái phim Bedtime Story hãm vô cùng hãm có anh Adam Sandler đóng thì mọi phim còn lại đều OK. Chuối nhất phải kể đến cái lần Wall-E được tung ra bà kon đi coi rần rần rần rần, riêng mình nằm vắt cẳng ở nhà ko thèm coi vì thấy con Wall E xấu qua, sau này đi coi vì lúc đó đang quởn mà chả có phim gì để coi thì lại thấy hay, dù sao cũng thông cảm cho con Wall-E vì nó xấu do nó là cái máy hốt rác chứ thực ra các nhưn dzựt còn lại nó sạch sẽ đẹp đẽ lắm chứ hông có nasty như con Wall- E.

Trở lại với Up, âu cũng là….đương nhiên khi ta quá trông đợi vào cái gì đó để rồi lúc gặp chắc chắn ta sẽ phải…thất vọng một tý, nhứt là khi cái sự hy vọng đi xa quá đà. Up hay, tính nhân văn giáo dục cao và đậm chất của Pixar lẫn Disney, nhưng không gây chấn động sâu sắc trong lòng mình như mong đợi. Chỉ có mỗi đoạn đầu tiên là thấy xúc động nhất, kể về thời niên thiếu của hai ông bà già, cậu bé mê thám hiểm nhát xít Carl vô tình làm quen được với cô bé nói nhiều đanh đá mê thám hiểm Nam Mỹ là Ellie, hai đứa dính nhau như Sam từ đó cho đến lúc kết hôn, làm vợ chồng đi bán bong bóng vẫn nuôi ước mơ cháy bỏng đến xây nhà bên cạnh thác Thiên Đường – vùng đất bị mất tích ở Nam Mỹ. Hai ông bà có chung 1 thần tượng là Charles nhá thám hiểm lừng danh, người đầu tiên đặt chân đến thác thiên Đường nhưng do dính xì căng đan hình sếch ý lộn xì căng đan đạo…xương nên đã quay lại Nam Mỹ mà chưa thấy trở về.

Ellie và Carl đều rất muốn sinh con nhưng Ellie bị vô sinh, lúc gần cuối đời 2 ông bà mới dành dụm được một mớ tiền vừa đi mua vé du lịch nam Mỹ của Sai gon Tourist về thì bà vợ ngỏm củ tỏi, để lại cho ông chồng quyển sổ phiêu lưu còn bỏ trống của cả 2 người từ thưở nhỏ, họ dự định sẽ viết khi đã đến thác Thiên Đường…

Thời gian trôi qua, Carl sống còm cõi một mình trong ngôi nhà mà cả 2 chung tay gầy dựng nên, xung quanh đã thành bãi đất trống do bà kon giải tỏa hết có mình cha già này hem chịu đi ^^ trong một lần đụng độ với mấy chú công nhân Carl lỡ tay đập đầu thằng cha đó sau đó phải hầu tòa và theo luật rừng của nước Mỹ thì đứa nào già mà khó chịu thì phải dzô dziên Dưỡng lão ở, còn cái nhà đó thì bị sung công quỹ hí hí hí hí….

Sáng hôm sau lúc viện dưỡng lão tới rước Carl đi thì ông tung hê hàng ngàn quả bong bóng bay lên trời, kéo tung căn nhà bay lên và nhắm thẳng đến nam Mỹ. Sống qua gần hết một đời người, khi chỉ còn đơn độc với cuộc đời và chịu những sức ép từ cuộc sống, Carl mới dám liều mình một phen đem ngôi nhà của họ đến với Nam Mỹ, một cuộc phiêu lưu đầy mạo hiểm, nhưng đối với một người không còn gì để mất như Carl thì có xá chi….

Nhưng cũng đâu ai ngờ, trên cuộc hành trình ngôi nhà bay này, Carl còn phải dính líu đến cậu bé Russel vô tình trốn trong hiên nhà lúc nó bay lên, rớt xuống khu rừng nam Mỹ cách thác thiên đường không xa, và một loạt sự kiện, con vật, quái thú khác chực chờ trên đường đi tạo nét kịch tính vốn có của một bộ phin hoạt hình truyền thống.

Nét vẽ đẹp, dựng màu công phu, bối cảnh hay và cách xây dựng sự hài hước lẫn triết lý ở mức độ nhẹ nhàng đáng có. Điểm trừ duy nhất mình cho là chi tiết phá vỡ hình tượng “nhà thám hiểm” của một thế hệ, dẫu biết cuộc sống trần trụi là thế nhưng việc cho xoay vai của nhà thám hiểm Charles từ một anh hùng thành một kẻ tiểu nhân là việc ko đáng, ko phù hợp với trí óc của bọn trẻ con và dễ gây ám ảnh. Nếu là mình, mình sẽ cho vào đó một thế lực thứ 3 để cả hai cùng nhau hợp sức chống lại thế lực đó, như vậy vừa đáp ứng được sự bảo toàn thể diện của một idol mà họ dựng lên từ đầu vừa đẩy mạnh được sự đoàn kết của 3 thế hệ ham phiêu lưu học hỏi. Có thể nói là mình quá thất vọng với sự gầy dựng tâm lý nhân vật kiểu này ^^ dù biết chắc để sinh ra thêm 1 thế lực nhân vật và làm sao cho cốt phim ko bị loãng là điều rất khó, nhưng để cái thiện quay ngoắt sang làm cái ác như vậy, để cuối cùng rơi xuống giữa đại dương mênh mông quả là để lại nhiều day dứt, mà trẻ con thì ko nên day dứt….
Phải chăng Disney đã bắt đầu nhiễm…phim hành động Mỹ nên cứ khoái chết chóc và “phũ phàng” như vậy mới phù hợp với đời thực ?

Ngoài một điểm trừ đó thì mọi thứ còn lại ổn, chi tiết so ra thì khá là vụn vặt và khó gom góp lại để lũ trẻ con hiểu hết mà ko cần người lớn, nhưng cách xây dựng trận đấu lúc cuối cùng khá là hay, căng thẳng, hồi hộp, hài hước, có đôi chỗ bạo lực quá đà (những tình tiết “suýt chết” đáng lẽ ra ko nên có) và sau tất cả những chuyện ấy thì phim kết thúc bằng một cái kết cổ điển rất romantic mà cũng không kém phần dí dỏm, thông minh.

Up thực sự là một bộ phim hay, đáng để xem, cười thoải mái nhưng có lẽ do mang nặng tâm lý “phải thắng” và để vượt qua cái bóng của những bộ phim trước, Disney đang bắt đầu có xu hướng ép trẻ con xem phim có tình tiết người lớn hơn là buộc người lớn xem phim trẻ con. Dù sao thì mình cũng rất rất thích phim này, nhưng để xem lại và chiêm nghiệm hơn nữa thì không hẳn. Bởi đã có lúc mình suýt bị thất vọng….

Tuyết Tùng
Cảm ơn!
và mãi mãi yêu em, yahoo 360!