Tuyết Tùng

Điều đầu tiên cần nói là Diễm Quỳnh xinh quá, thích quá, đẹp quá, nói chuyện vẫn hay như ngày nào. Cho đến bây giờ thì 1 trong 2 MC mà tui thích nhất VN vẫn là Diễm Quỳnh, người còn lại là chị Tạ Bích Loan. Giọng rất chuẩn và nói chuyện rất duyên dáng. Siu Black trong vòng Gala đầu tiên này có vẻ như đã lấy lại phong độ (dù hình như mới bị té xe), nhận xét tự nhiên và hào sảng, không còn dáng vẻ mệt mỏi và qua loa như mấy vòng trước nữa.

MC Diễm Quỳnh

Ở vòng này có một số bạn đã thực sự lột xác và bứt phá hơn nhờ trang phục đẹp và style trình diễn độc đáo cũng như khả năng vũ đạo (công của các chuyên gia), nói chung là chuyên nghiệp hơn hẳn các vòng trước.

Đăng Khoa – Anh trôi về em

Ấn tượng nhất trong đêm là bộ đồ của Đăng Khoa, làm cho Khoa đẹp trai hơn mấy chục lần. Nhưng tiếc là ở vòng này Khoa lộ rõ nhược điểm to đùng là hơi thụ động trên sân khấu, giọng hát cute nhưng chưa thực sự sáng và xuất sắc. Đó còn chưa nói đến khả năng vũ đạo hơi kém làm mình có cảm giác tay chân Khoa cứ lỏng khỏng lẻo khẻo thế này ấy. Ẹc, thế là không ổn, tăng cường vũ đạo và tập trung làm chủ tay chân gấp. Dù rất muốn khen Khoa nhưng phải công nhận là Khoa khá yếu hơn so với các thí sinh khác ở vòng này

Phương Anh – Chơi vơi tôi ru tôi

Phương Anh có bộ đồ rất đẹp nè, nói chung ekip chuẩn bị trang phục cho các thí sinh làm rất tốt. Phương Anh hát bài này hay, sôi nổi, trẻ trung nhưng không rõ lời, hát nguyên bài mà mình nghe được lời chắc có ½ thôi. Bài này phô được giọng và thế mạnh của Phương Anh và làm bạn ấy trông có vẻ chuyên nghiệp hơn nhiều. Chúc mừng Phương Anh

Lân Nhã – Buồn ơi chào mi!


Không hiểu sao trong khi mấy bạn kia có vẻ đột phá về trang phục thì Lân Nhã lại vẫn chẳng có gì xuất sắc, chắc vì chuộng style đơn giản nhưng như vậy thì hơi bị chìm à. Lân Nhã giọng rất hay, rất ấm, ấm cực kỳ luôn nhưng hát điệu quá là điệu, lại hay nhắm tịt mắt lại nữa chứ. Hát nguyên bài thấy toàn nhắm mắt không hà. Bài này Nhã thể hiện khá tốt nhưng có cái kết chưa tròn, nếu chịu khó đầu tư và có thêm chút thời gian thì có lẽ Nhã sẽ làm tốt bài này hơn nhiều. Anyways, có lẽ Nhã sẽ hút vote rất nhiều ở vòng này vì giọng ấm quá.

Bích Phương – Hôm nay anh đến

Bích Phương hôm nay xinh nhất từ trước đến giờ, bộ đồ quá đẹp. Giọng Phương thì hay rồi nhưng mấy chỗ xuống thấp nghe oải quá, còn mấy chỗ lên cao hôm nay thì Phương hát tốt nhưng nhìn mặt thấy rất… khổ, kiểu như đang rút hết sức để hét vào micro vậy (dù giọng thì không phải vậy). Phương cười rất xinh và biết làm chủ nó chứ không buồn nhiều quá hay cười nhiều quá như mấy vòng trước nữa, có điều không hiểu sao lúc BGK nhận xét tự nhiên mặt ngầu lại, chắc quên cười, hehe

Trung Quân – Căn gác trống

Quân hát đỉnh quá bay, rất rất rất thích bài này của Quân luôn. Quân đứng hát ôm cây micro nên đã làm chủ được tay chân hơn chứ không lỏng lẻo thừa thải như mấy lần trước nữa. Tuy nhiên mình không thích kiểu ôm cây micro suốt như này lắm vì nó che mặt của Quân đi mất tiêu. Thêm một điểm cần chú ý nữa là Quân chỉ có 1 kiểu phiêu cho hầu hết tất cả các bài, rất dễ nhàm chán. Mặc dù vậy thì phải công nhận là so với 4 bạn hát trước thì Quân hát là đỉnh nhất và dễ đi vào lòng người nhất.

Vương Linh – Người đến bên tôi

Tóc anh Linh lạ quá =)) Vương Linh làm chủ sân khấu khá tốt, y như ca sỹ chuyên nghiệp. Tui đã phải thay đổi cách nhìn về Linh ở vòng này vì ở Linh ta thấy sự tròn trịa, dù không có gì bứt phá, kịch tính và lại hơi… nhạt, nhưng Linh, như chị Diễm Quỳnh nhận xét rất đúng, là người tự nhiên và ra dáng ngôi sao nhất trong tất cả các bạn còn lại. Tui nghĩ chắc vòng này Vương Linh vẫn còn trụ lại và đi tiếp, bài hát của Linh cũng khá hay mặc dù không tạo được kịch tính.

Lều Phương Anh – Tìm lại giấc mơ


Trời, thật là hoảng hồn khi Lều hát bài này. Bài này là bài của Lều mà tui thích nhất từ trước tới giờ, nào giờ ko thích nghe Lều hát nhưng bài này thì thích. Chỉ có điều Lêu hát hơi… mạnh quá, không có cảm giác da diết đau đơn như Hồ Ngọc Hà, kiểu như nghe Lều hát hơi gấp và “đau khổ” một cách mạnh mẽ, tuy nhiên, cũng nhờ vậy mà bài hát của Lều có sự giằng xé hơn. Anyway, rất thích bài này (mặc dù thích HNH hát hơn)

Đức Anh – Anh Muốn

Hơi thất vọng khi Đức Anh chọn bài này, nhịp điệu nghe cũng dễ chịu đó nhưng không tạo được ấn tượng trong lòng người nghe. Style ăn mặc của Đức Anh thì chắc chắn là ổn rồi, vũ đạo và khả năng làm chủ sân khấu khá tốt, giọng vậy là vừa rồi vì sau này có làm ca sỹ thì Đức Anh cũng làm ca sỹ giải trí thôi chứ mơ chi tới chuyện hát nhạc hàn lâm mà lo. Nói chung là Đức Anh rất ổn, nhưng giá như chọn bài khác thì muôn vàn lần ổn hơn.

Mai Hương – Khoảng trời của bé

Ặc, Mai Hương hát hay hơn Thùy Chi nhiều, rất rất nhiều. Mai Hương có lẽ đã quen với sân khâu nên có phong cách rất tự tin, khoáng đạt. Mình thích tạo hình của Hương ở vòng này, vừa trẻ trung và chững chạc, vừa chuyên nghiệp vừa tự nhiên. Nhìn Hương hát không ai nghĩ cô mới 16 tuổi và cô đang dự thi cả, cứ tưởng một ca sỹ chuyên nghiệp nào đang hát chứ. Hương sẽ còn tiến rất xa ở cuộc thi này.

Uyên Linh – Những lời buồn.

Giọng Uyên Linh thì miễn bàn rồi. Trang phục đẹp, nhạc hay, giọng tốt. Chỉ chê 1 cái là Uyên Linh bữa nay nhìn hơi già. Còn lại thì không chê chỗ nào được.

Nói chung là vòng Gala đầu tiên này các bạn làm tui bất ngờ quá, shock quá, choáng quá, không biết bình chọn cho ai bi giờ. Nói vậy thôi chứ vẫn đi theo tiếng gọi của con tim là bầu chọn cho Khoa hahaha, hy vọng là Khoa sẽ còn được bước tiếp ở vòng sau để cải thiện những khuyết điểm của mình. Vòng này hơi bị lép vế rồi, cố lên Khoa nhá nhá nhá.

Xuất sắc nhất đêm: Mai Hương, Uyên Linh

Làm chủ sân khấu tốt: Đức Anh, Vương Linh

Hát hay nhất đêm: Mai Hương, Uyên Linh

Đẹp nhất đêm: Bích Phương.

Tuyết Tùng

Nhớ hồi cuối tháng 9 có tám nhảm với bạn Thái Anh bảo phim mùa này đúng là chán ốm cả lên, toàn phim Tung Của với phim Việt Nam, mà hai loại phim này thì một là dở ói hai là coi tạm đựoc chứ hiếm khi nào khiến mình coi xong rồi tặc lưỡi khen lấy khen để. Không khí rạp phim thiệt là eo xèo quá đi à.

http://thespotlightreport.files.wordpress.com/2010/07/legend-of-the-guardians-the-owls-of-gahoole-movie-poster.jpg?w=446&h=660

Aftershock chưa coi nghen bây ^^ nói chung nhạy cảm như mềnh coi phim này sớm muộn gì cũng tốn cả cuộn khăn giấy, có vẻ như sắp hết chiếu rồi nên thôi để mua đĩa về coi đại chứ chắc coi rạp không kịp.

Devil chưa coi hen, nhưng thể loại này không phải gu của mình nên chắc bỏ qua.

Muốn coi Long Thành Cầm Giả Ca nha bây, mà có khi cũng sắp hết chiếu rồi, không biết phim này đắt không nữa. Hộ vệ CúCánh Đồng Bất Tận thì vừa họp báo xong, nói chung hai phim nay thuộc dạng "phải coi" nha, nên bỏ xèng ra rạp chiêm ngưỡng mấy con cú 3D cho đẹp mắt còn Cánh Đồng Bất Tận thì khỏi nói rồi, phải coi cho biết với người ta.

Phim Money Never Sleep cũng đựoc nghe đồn là hay lắm nhưng không biết hư thực ra sao, tình hình là đang chán mấy loại phim triết lý sâu xa quá suy nghĩ nhức cả đầu nên đang phân vân không biết có nên coi hem

Còn lại thì tình hình khá là èo uột, nên đành lên mạng coi trailer ngắm một số phim sắp tới đựoc tung ra nè. Phim được tui đoán là hay vậy thôi chứ không biết là có hay thiệt hem mà cũng ko biết là có chiều ở VN luôn ko, thôi thì cứ hy vọng là có đi hen?

[Bỏ qua Tangled, Megamind, Tron & Harry potter tập 7 phần 1 hen vì 4 phim này thì ai cũng biết rồi. Red cũng là một trong những phim đáng coi vì có chú Bruce Wills đáng yêu mặc dù mấy phim gần đây của chú ý có 1 style y chang nhau thoy coi nhiều khi cũng chán ốm cả lên]

http://www.smartcine.com/images/paranormal_activity_2_final_poster.jpg

http://www.youtube.com/watch?v=yDNjFJUyUz4

Paranormal Activity 2 - Khá là đình đám và trailer ra khá sớm để hù doạ dân tình, cũng lâu rồi không coi phim ma mặc dù cũng khoái thể loại này, coi phim ma ở rạp thì lại càng thích. Mặc dù coi trailer thấy có vẻ như phim không đựoc hay lắm.

http://www.examiner.com/images/blog/EXID15166/images/jackass-02(2).jpg

http://www.youtube.com/watch?v=fKwjU_pSSW4

Jackass 3D - Phim hài. Coi có nguy cơ té lăn từ trên giừong xuống dứoi đất. Có vẻ như Mega không định chiếu phim này, đành coi đĩa vậy thôi. Phim này có 2 phần trước nữa mà mềnh chưa coi bao giờ, để đợi coi phần này coi sao rồi coi mấy phần cũ. Phim này ngừoi thật việc thật đóng luôn nghen bà kon, không phải diễn, haha

http://i.telegraph.co.uk/telegraph/multimedia/archive/01668/facebook-film-460_1668713c.jpg

http://www.youtube.com/watch?v=lB95KLmpLR4

The Social Network - Phim về facebook, khá là đình đám và không ít tiếng tăm, đựoc đồn đoán là rất hay và rating cũng khá là cao. Đạo diễn phim này là David Fincher nè, phim gần đây nhất mà chú ấy làm là Benjamin Button. Một phim đáng xem

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgmyK4sZ4dXTUjJtsG91396kxI3SW682CUtctaVpvpRnBCTtN4tvymL5mep4CFC-Y8astZisdBGFA8z4UNaVPD4VB3HXCTdi_iXAR3H3uYhObHoBiK2MBdxvOfpzaZad8kT-WzbHzDeU6c/s1600/Life+as+we+know+it.jpg

http://www.youtube.com/watch?v=mqzjDrrZIdE

Life As we know it - Phim hài tình củm dạng RomCom, phim dễ thương quá chừng, có Katherine Heigl đóng là thấy khoái rồi nha. Phim này có 2 luồng dư luận trái ngựoc nhau là 1 bên khen ngút trời 1 bên chê tối mặt tối mũi, nói chung là chắc tuỳ gu từng ngừoi thôi nhưng coi trailer thì tui đoán là phim hay, mà chắc có thể sẽ có 1 số chỗ hơi nhảm.

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEi2GmBQfxFsLZpLHD6yNuIpD33CPhT-hBKK7JPBIQU_BBzLS-3SGZh4uZADkQyXZ0vCKKMiyEh3ilTXm36VoUt6Hm2r5MNYpwfXeS0rF1R88pqxhQUex4fGbiXfXf2wFsjKoBDo7ft7K1A/s1600/127+Hours+Movie.jpg

http://www.youtube.com/watch?v=pUO1TiNdLZQ

127 Hours - Wowwwww, phim đẹp quá chòi, fan của Danny Boyle chắc chắn không thể bỏ qua phim này, hứa hẹn sẽ tạo ra một cơn sốt với đyầ sự bất ngờ và hấp dẫn, coi trailer mà mê luôn nha. Trong trừong hợp bạn hem biết Danny Boyle là ai thì chú ấy chính là đạo diễn của Slumdog Millionaire, còn nam chính của phim này cũng rất là kool hen. nói chung là thích thích thích thích...

http://playeraffinity.com/images/skyline.jpg

http://www.youtube.com/watch?v=fS77dek-RlY

Skyline - Phim về ngừoi ngoài hành tinh tấn công trái đtấ nha, kỹ xảo đẹp vô cùng, nhìn rất kool, cốt truyện thì không biết cũ hay mới chứ coi trailer là tui thấy khoái rồi kaka. Đồng đạo diễn phim này là 2 chú Colin và Greg, hai chú này làm đạo diễn thì ít mà làm kỹ xảo cho phim khác thì nhiều nha bay, lần này hợp tác vừa làm đạo diễn vừa làm Visual Effect cho phim mình luôn. Hứa hẹn rất hoành tráng kaka

http://thefilmreview.com/wp-content/uploads/2010/07/bur1.jpg

http://www.youtube.com/watch?v=1PiPYAz7f0Q

Burlesque - Phim nói về vũ nữ quán bar, gái nhảy, go go dancer, nói chung là diêm dúa, xa hoa và lộng lẫy. Đúng style của mình luôn, không coi không đựoc nha. Phim này đặc biệt có nàng Xtina & nữ diva Cher đóng, còn nữ chính là Kristen Bell, cô này cũng qúa nổi rồi chắc ai cũng biết rồi hen.

http://i775.photobucket.com/albums/yy32/US_DienAnhNet/US_Poster/love_and_other_drugs.jpg

http://www.youtube.com/watch?v=WKtrLiQTSM8

Love & other drugs - Một cặp nam - nữ chính đẹp đều, không hiểu sao nàng Anne Hathaway bị nhiều ngừoi phản đối ha chứ tui thấy cô này đóng phim nào cũng hay hết, hehe, một trong những nữ diễn viên yêu thích của tui mà. Chú Jake Gyllenhaal đóng phim này cũng phong độ ghê gớm, chú này cũng quá quen rồi ha, bồ của Heath Ledger trong Brokeback Moutain nè kaka, ngừoi gì đuâ mà đóng man cũng đẹp mà đóng gay cũng đẹp ko biết kaka

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjGU6RLRb-2GpWUFTxXkqCRk59F8TcCNC5cTwEAhRdEkP5mpCowGRYcr9xah3sexW7CAIGCcafObKMRVAgWbnk7NLPtPMLUFhqTlZt39EeKUAvijWlO_tSiQ84iZqvqYYjkEpi7AkuLUyt_/s1600/black+swan+poster.jpg

http://www.youtube.com/watch?v=5jaI1XOB-bs

Black Swan - nghe cái tên thôi là cũng muốn coi rồi, trailer coi cũng hay mặc dù coi xong không hiểu phim nói về gì hết. Đạo diễn phim này là Darren Aronofsky, ngừoi từng làm một trong những bộ phim nổi tiếng là Requiem for a dream, phim rất hay.

http://blog.moviepostershop.com/wp-content/uploads/2010/10/The-Tourist-movie-poster-540x800.jpg

http://www.youtube.com/watch?v=GrqpKEOF8uw

The Tourist - Nói chung coi cái tựa và nửa đoạn đầu trailer rất dễ bị lầm đyâ là một bộ phim tình cảm, nhưng dĩ nhiên phim mà có Angie với lại Johnny Deep đóng thì chắc chắn ko thể là tình cảm rồi kaka, trailer phim coi bộ rất cool, còn cốt truyện không biết dư lào? nói chung miễn là phim Angie đóng thì đắt khách thôi miễn phải bàn cãi.

http://www.bite.ca/bitedaily/wp-content/uploads/2010/07/Yogi-Bear-movie.jpg

http://www.youtube.com/watch?v=I6nW6WxEev4

Yogi Bear - chốt hạ bài này bằng một phim hoạt hình nha bay, con gấu dễ thưong quá chừng.


Tuyết Tùng
Đạo đức không phân biệt giới tính

Cái tít bài này mình lấy từ câu slogan của diễn đàn Boyvn.com, diễn đàn gay đầu tiên mình tham gia từ năm 16 tuổi.




Từ đó cho đến bây giờ, cái câu nói đó mãi mãi tồn tại trong trí óc mình như một nỗi ám ảnh. Đôi khi nhẹ nhàng, đôi khi khốc liệt, đôi khi như muốn buông xuông, lúc dữ dội, khi dịu êm, và dĩ nhiên, cuộc “chiến tranh” chống lại những định kiến và khao khát đựoc “sống thật” của những con ngừơi trong “thế giới thứ 3” chưa bao giờ lụi tắt, mà nó vấn đang âm ỉ từng ngày.


Ngày 20/10 là ngày phụ nữ Việt Nam, dĩ nhiên, tràn ngập quà và hoa cho các bạn nữ xinh đẹp yêu quý. Nhưng hiếm ai, kể cả ngừoi trong giới, biết đựoc rằng 20/10 cũng là ngày Bảo vệ quyền của người đồng tính trên thế giới (vừa đựoc chọn & phát động cách đây không lâu) . Ngày hôm qua 20/10, Dashboard trên mạng xã hội Tumblr (một mạng xã hội rất nổi tiếng với nhiều tính năng rất dễ thưong) tràn ngập màu tím và lời kêu gọi “reblog” để ủng hộ quyền của ngừoi đồng tính, ủng hộ quyền tự do lựa chọn hạnh phúc của mỗi người.




Ngày 20/10 cũng là ngày để tưởng niệm 6 bạn trai tuổi Teen phải tự sát bằng nhiều cách khác nhau, nhưng lý do thì chỉ có một: bị kỳ thị vì đồng tính do chính gia đình, bạn bè và người thân xung quanh mình. Cái định kiến ấy không đủ mạnh để giết chết một con ngừoi nhưng đủ mạnh để khiến những tâm hồn yếu đuối tự tay lấy đi mạng sống của chính họ. Cộng đồng cư dân mạng đã lan truyền phong trào “mặc áo tím” để tưởng nhớ những nạn nhân xấu số này cũng như phát động cho phong trào chống kỳ thị đồng tính.

6 nạn nhân xấu số đựoc tưởng niệm:





+ Seth Walsh , học sinh hạt Tehachapi ( Mỹ ) 13 tuổi , treo cổ tại vườn sau nhà mình do nhiểu năm bị bắt nạt vì là Gay, đã qua đời sau 9 ngày cấp cứu.


+ Tyler Clementi, 18 tuổi, DH New Jersey, nhảy cầu tự tử sau khi bị bạn quay lén cảnh nhạy cảm của mình với một ngừoi đàn ông khác và phát tán trên Internet.


+ Justin Aaberg, 15 tuổi, treo cổ tự sát do nhiều năm bị bắt nạt ở trừong do kỳ thị đồng tính.


+ Asher Brown, 13 tuổi tại Houston đã kết liễu đời mình với phát súng vào đầu vào ngày 23/9


+ Raymond Chase, 19 tuổi sinh viên trường Johnson & Wales, Rhode Island đã treo cổ tại phòng riêng vào ngày 29/9


+ Billy Lucas, 15 tuổi ở Indiana, em treo cổ tự tử trong nhà kho của gia đình vì bị bắt nạt hiếp đáp bởi các bạn cùng lớp.




Màu tím là màu chủ đạo trên Lá cờ 6 sắc của ngừoi đồng tính, cũng là màu tựong trưng cho những giá trị về mặt tinh thần: Spirit, lòng nhiệt huyết và sự đam mê. Ngừoi ta gọi ngày này là Spirit Day, và đó cũng chính là giá trị duy nhất mà chúng ta cần phải có để sống và bảo vệ lấy quyền lợi của bản thân mình trên cuộc sống này, để chứng minh cho thế giới biết mỗi ngừoi đều có bản ngã và những giá trị hạnh phúc của riêng bản thân họ.


Lá cờ 6 sắc đôi khi được coi là "cờ tự do", được sáng tạo bởi họa sĩ Gilbert Baker vào năm 1978. Những gam màu khác nhau tượng trưng cho sự đa dạng của cộng đồng, thể hiện về tính chất của niềm hy vọng cũng như sự khát khao cho cộng đồng đồng tính trên toàn thế giới và lá cờ thường được chiếm ưu thế ở các cuộc diễu hành quan trọng, ở các nơi hội tụ những người đồng tính khắp thế giới qua các hình dạng khác nhau cộng với tất cả biễu ngữ, quần áo và các loại kim hoàn nói chung. Nguyên thủy lá cờ được sáng tác bởi 8 gam màu, màu hồng và màu ngọc lam đã bị rút ra cho mục đích trình bày, và lá cờ của năm 2006 gồm có 6 sọc gam màu : đỏ, cam, vàng, xanh lá cây, xanh dương, tím. Thường thì gạch màu đỏ nằm trên hết và theo thứ tự màu sắc của cầu vồng thiên nhiên.

Ý nghĩa các gam màu của cờ cầu vồng:


Đỏ : dũng khí.

Cam : Đưa ra nhận thức các khả năng.

Vàng : Miêu tả sự thách thức từ màu xanh lá cây đã khơi lên.

Xanh lá cây: Ngụ ý của một sự thách thức các cộng tác viên phấn đấu cho sự phát triển các thành viên và hiểu rõ mục đích, giá trị của cộng tác viên.

Xanh dương: Gợi ra một chân trời xa cần thiết để cung cấp sự giáo dục và giúp đỡ những người bất hạnh, đấu tranh hướng đến sự thống nhất toàn cầu.

Tím: Tiêu biểu cho sự nhiệt tình, vẻ đẹp và tình hữu nghị.




Đi song song với chiến dịch “Wearing Purple” này còn có chiến dịch “it gets better” do nhà báo Dan Savage khởi xướng, chiến dịch này chuyên thực hiện những video nhằm động viên, khích lệ các teen đồng tính mạnh mẽ hơn để vượt qua những hoàn cảnh bị đe dọa, bắt nạt, những kỳ thị từ cộng đồng...


Please know that times will get better and that you will meet people who will love you and respect you for who you are, no matter your sexuality.


Love is love, fight the hate.

P/S: Viết bài này không phải để lên án hay kêu gọi gì hết, đơn giản là chỉ để chia sẻ kiến thức và một chút cảm xúc. Nói chung, cuộc chiến còn trường kỳ, như Albert Einstein đã nói, “Phá vỡ một định kiến còn khó hơn phá vỡ một nguyên tử”, cái gì cũng phải có những nấc thang của nó. Sớm muộn gì rồi cũng thành công thôi. Yeah yeah cố lên!

P/S 2: Nói nhảm thêm chút nữa.





Năm nào Tgt3 cũng tổ chức show và các cuộc thi, từ năm 2005 đến nay, những năm đầu chỉ mới có một nhúm nhỏ khoảng 20 bạn với cuộc thi đầu tiên là Miss Diamond 2005, những năm sau đó đổi thành Miss Angel và ngày càng quy tụ đựoc nhiều bạn Transgender hơn. Transgender đại loại là những bạn nam nhưng thích trở thành nữ và mặc đồ của các bạn nữ :d Do điều kiện vật chất và hạn chế về thời thế, tiền bạc nên cộng đồng này ở VN hiếm ai có khả năng Giải phẫu để trở thành nữ hoàn toàn như cộng đồng Transgender ở Thái Lan được, nên chỉ còn cách độn này độn kia cho nó giống giống mà tự hạnh phúc với bản thân mình thôi.


Mình cũng có nhiều bạn bè thuộc dạng Transgender này. ở Việt Nam, khái niệm Transgender còn nhập nhằng và bản thân trong cộng đồng giới luôn có sự kỳ thị ganh ghét lẫn nhau. Transgender cho rằng họ cũng là Gay còn các bạn Gay kín thì nhất quyết không cho transgender nhập bọn chung với mình, nên nhiều lúc cũng có lắm chuyện bi hài xảy ra.


Đêm 16/10 vừa qua, sau một khoảng thời gian gần 4,5 năm không ngó ngàng, gặp gỡ gì các bạn Transgender này, mình lại đi coi show của Tgt3. Thấy các bạn chuyên nghiệp hơn, mạnh mẽ hơn, bình thản hơn, tổ chức Pro hơn nữa. Miss Jerry mà giang hồ hay kêu gọi với cái tên “má chuột” cũng hay xuất hiện trên tivi, phóng sự truyền hình này nọ và thậm chí là phim nữa. Bạn Elena cũng vậy, Elena là một trong những thành viên chủ chốt của diễn đàn Tgt3, là một trong những ngừoi bạn mà mình ngưỡng mộ và khâm phục nhất từ trước đến giờ . Thấy chưong trình của các bạn đã ngày một chỉn chu và chuyên nghiệp hơn, dĩ nhiên, không thể nào hoàn hảo, nhưng dù sao cũng chấp nhận đựoc và thật đáng mừng là Tgt3 đã trở thành một trong những website mạnh mẽ nhất đi tiên phong trong việc tiếp xúc với truyền thông và mạnh dạn bày tỏ mình.


Nói chung, thế giới của Gay hay Transgender nói riêng lúc nào cũng phức tạp, đầy nguy hiểm và bon chen, nhưng không phải vì thế mà họ không đựoc quyền hưởng hạnh phúc của riêng bản thân mình, phải không các bạn hén?




Áo đen bên trái là Diệp Thanh Thanh, áo đầm lông chồn bên phải là Tú Quyên. Hai thành viên rất lâu đời trên tgt3.



Áo cam là "Má chuột" của Tgt3 , Áo xanh là Aaron - Nam Vưong 2008 - 2009, bạn nam áo đen là Nan vưong năm nay, và dĩ nhiên, bạn "nữ" còn lại là hoa hậu năm nay.




Bạn Elena tập 1



Bạn Elena tập 2 - Bạn kế bên hình như là Les...

P/S3: Hình chôm, ko biết có bị oánh bờm đầu không nữa, haha
Tuyết Tùng

Những mớ kỷ vật...

Xà quần mấy bữa nay mà không kiếm được cái bằng Tốt nghiệp (lớp 12), thiệt là hận. Đã thân bèo bọt nổi trôi nơi xứ khách, đã không có bằng đại học thì thoy chớ, giờ mà mất lun cái bằng TN THPT là coi như ăn cám luôn, mai mốt có lúc cần ko có thì chắc phải về quê chăn trâu thôi. Mà quái thật, dek biết bỏ đâu.

Nên chiều nay nhân dịp bệnh hoạn, mũi si xụp đầu nhức tưng tưng, nằm nhà ngủ riết cũng oải quá ko có gì làm nên ngồi dậy lục mớ đồ cũ, hy vọng là vớt vát được chút xíu mong manh gì may mắn đó. Và đúng là trong cái rủi có cái…. xui, hehe, lục đồ cần thấy ko thấy, lục nhầm ngay cái vali toàn đồ kỷ niệm, ta nói, biết bao nhiêu thứ bỗng nhiên ùa ạt ào về.

Thực ra cái vali đồ sến súa này ngày xưa để chung với xấp giấy tờ, sau này nhiều quá nên chia làm 2, mặc dù vậy vẫn còn 1 số thứ lộn qua lộn lại, nên kiếm cho chắc ăn. Cái vali này toàn những kỷ niệm chia ngọt sẻ bùi với biết bao nhiêu là bạn bè, tình yêu, từng câu chữ, hình ảnh, ký ức cứ như nhảy múa trong đầu. Kiểu như đang bắt gặp lại một thứ gì đó thân quen lắm mà cũng xa lạ lắm, gần gũi lắm mà cũng mênh mông lắm…

Một đồng thư tay nè, hồi quen mấy bạn đầu tiên còn xa mặt cách lòng, nên hay viết thư tay cho đỡ nhớ, ta nói, sến rện gì đâu. Nhiều nhất trong đám thư tay này là của một bạn tên A, bạn này mang danh nghĩa yêu nhau, quen nhau vậy chớ có chấm mút được gì đâu, lúc còn quen thì mỗi đứa 1 nơi, lúc mình lên sg rồi thì bị… đá, chà, ta nói, đau như bò đá, mà thiệt tình là lúc đó mình con nít quá dek biết mẹ gì về tình yêu, mù quáng và dại dột, dại khờ và nông nổi. Nhưng dù sao cũng cảm ơn bạn này khá nhiều vì đã khơi được trong mình những dòng cảm xúc khá lớn, để giờ đây nó trở thành nền tảng cho cái tâm hồn mong manh và yếu đuối của mình…

Rồi kỷ vật, đồ chơi, quà tặng, trong đám này một một cái áo, dễ chừng cũng 5-6 năm rồi, hồi đó quý cái áo vô cùng, vừa đẹp vừa kool. Rồi một bộ xếp hình, vài cái tượng bằng đá, một vài cái nhẫn, một vài cái mặt dây chuyền, thiệp thì ôi thôi đủ mọi chủng loại trên đời… Coi và lục đám này mới nhớ lại một số người yêu đã cũ và rất cũ, chẳng biết giờ đã lưu lạc phương nào rồi. Có những người mình nhớ là rất yêu lại chẳng có miếng kỷ vật nào trong này, có những người chỉ yêu sơ sơ hoặc yêu mà vô cùng khổ sở, mệt mỏi lại có quá trời kỷ vật trong này.

Hồi đó, mình còn có thói quen đếm ngày, đếm tháng, nhớ những cột mốc thời gian và đếm cả… người yêu. Sau này thì quên sạch, không biết đầu óc bị thoái hóa do phải dồn nhiều thứ quá hay tại mình đang ngày một sống hời hợt và vô tâm hơn? Trong gần 30 người yêu và đã từng yêu, giờ chắc nhớ được khoảng phân nửa trong số đó, số còn lại đa số chẳng nhớ nổi tại sao quen và tại sao chia tay, mà thực ra không phải vì hời hợt nó vậy đâu, tại có nhiều bạn cũng yêu dữ lắm, quen lâu dữ lắm, mà rốt cuộc cũng không hiểu và chẳng nhớ nổi tại sao chia tay…

Đó có thể là một cú sốc, một cú sốc có khả năng xóa trắng trí nhớ của bạn trong vài ngày, vài tháng hoặc vài năm. Những cú sốc tạo ra sự loang lổ trong ký ức, kiểu như một sự quên lãng mang tính cưỡng ép và bó buộc, và thế là quên, vậy thôi…

Tình cờ cũng là lúc chiều nay chạy xe nghe Ngọc Anh hát “Có Một Ngày”, bảo “Có một ngày em cười, bằng ánh sáng của nụ hôn khác, những nỗi buồn của mùa mưa khác, những buồn vui anh không có bao giờ”. Mình đã từng ám ảnh đến chết 2 cái câu thơ (hát) ấy. Và cũng nhớ đến kha khá nhiều lần mình đã từng trầm cảm vì tình yêu, mệt mỏi và rơi xuống vực thẳm vì nó, và tràn đầy sức sống rồi lại mãnh liệt vì nó. Chung quy cũng 1 chữ tình hết thôi.

Lan man về cái đống đồ này thì có mà tới sáng. Vẫn chưa kiếm được cái bằng TN. Hận ghê không? Lót tót xuống nhà dưới kiếm tiếp, lục tung tanh bành cái nhà (hay cái chuồng heo), và rốt cuộc trời không phụ lòng người… đẹp bây à, đã kiếm được nó. Hóa ra nó nằm lộn trong cái đống giầy tờ làm hồi đăng ký học tại chức, và may mắn này được tăng lên gấp bội vì kế bên cái bằng có sẵn bản photo của nó có công chứng và cmnd đã được công chứng luôn, đủ bộ cho mình dùng vào lúc cấp thiết này, khỏi phải ra phường xin chứng nữa. Thật là thích quá.

Kiếm xong thì đầu óc lâng lâng vì cái đống kỷ vật ban nãy, mí mắt thì sụp xuống vì mớ thuốc uống ban chiều, mũi vẫn xì xụp, trời thì lạnh và nhiều muỗi, nhà cửa thì lộn xộn như một cái chuồng. Ôi, cuộc đời…

[Đi ngụ tiếp đây]

Tuyết Tùng
Mua vui cũng được....






Trong đám bạn của mình, nghiện shopping nặng nhất chắc là bạn Moon.

Nói shopping cũng không hẳn, chủ yếu là sắm đồ, mà sắm đồ mình thích chứ không phải sắm vô tội vạ thì không thể gọi là shopaholic, nhưng hễ cứ sà vào đống đồ hợp cạ mà mắt nhắm tít lại không ngất đầu lên nổi thì đúng là cũng gần gần như vậy rồi. Mà đúng là trên đời này không có thú vui nào thỏa mãn một cách man dại và rùng rợn đến như vậy bằng thú vui mua sắm. Cái cảm giác xòe tiền ra mua một món đồ mà mình yêu quý là một thứ cảm giác đầy mãnh lực khó cưỡng lại. Bởi mới nói, ta cũng có bệnh mà giấu, đã keo kiệt nghèo nàn mà lại còn ham shopping là cái thể loại gì trời?

Mỗi khi buồn mình lại đi siêu thị, hị hị. Nhiều khi đi mua như vô thức, đẩy cái xe qua hết hàng này đến hàng khác, đi thẳng hàng và đều tăm tắp, không bỏ sót ngóc ngách nào trong siêu thị. Có hôm đẩy hết cái siêu thị rộng mênh mang không lụm được thứ nào, có hôm chất đầy xe, toàn đồ ăn, thấy nhiều vậy chứ chắc chừng 3,4 trăm k chứ không hơn, về nhà ăn 2,3 ngày là sạch, nhưng cái cảm giác nó thú và thư thái lắm, nhiều khi relax còn hơn đọc sách, nghe nhạc hay xem phim.

Bạn Moon có cái tật mê đồ hiệu, mê tít cái gì rồi là bắt đầu lảm nhảm về nó ở khắp mọi lúc mọi nơi, không dứt ra được. Khổ thân cho đứa nào bị đưa ra làm cố vấn là cứ bị hỏi suốt là có nên mua hay không, mặc dù với cái sự mê say tột đỉnh đó thì chắc mẩm là trước sau gì cũng mua rồi còn gì, hỏi chi mà lắm không biết. Mình thì khác, mê cái gì là quất cái đó, dĩ nhiên là chỉ trong trường hợp có dư tiền. Chứ nếu thiếu tiền hoặc tiền vừa đủ thì cũng rất khổ tâm, tối ngày nghĩ về nó, day dứt không yên.

Không có sự chờ đợi nào kinh khủng bằng việc chờ đợi để được rước về nhà một thứ mình thích, đắt đỏ và xa xỉ, mà đôi khi chẳng để làm gì. Nhưng sự chờ đợi đó đôi khi cũng rất đáng, vì lúc mua được rồi nó sẽ cho mình một cảm giác rất là yomost.

Như cái Ipod Touch chẳng hạn, thiếu điều muốn bứt hết lá cây ngoài vườn để coi nên mua hay không mua, rốt cuộc bị ám ảnh quá nên đành phải mua. Mua xong nghe nhạc được vài tý, vọc vọc game được vài cái xong là cất hoài trong giỏ, chỉ mấy lúc ngồi học ngáp xái quai hàm mới lấy ra chơi thôi. Bởi mới nói, có nhiều thứ mình thấy cần lắm, thích lắm, hữu ích lắm, nhưng đôi khi đó chỉ là những cảm xúc nhất thời, hời hợt và thiếu chính xác. Nhưng chịu thôi, không mua đâu có được…

Mấy bữa nay cứ bị ám ảnh về D90 và 50D, dạo một vòng quanh các trang web của các tiệm, thiếu điều muốn thuộc lòng giá cả mấy cái máy rồi mà vẫn bị ám ảnh, vẫn vô coi tiếp, rồi cái vòng xoáy suy nghĩ y như vậy mỗi ngày trải qua đầu mình. Mua cái này, không mua cái kia, mất nhiêu xèng, còn nhiêu xèng, rồi phân tích lợi hại này nọ, rồi blah blah blah… rốt cuộc là cũng chưa mua, vì chưa có xèng, nhưng dĩ nhiên, sẽ sớm có xèng để mua :d

Mà dân nghiệp dư gà con như mình thì cần gì máy xịn? Câu hỏi này mãi mãi không thể nào trả lời được, chỉ đành biết nói “thích vậy” là thôi chứ sao bây giờ? Để cục tiền đó chắc mua được ối thứ và làm được ối việc có lợi hơn nhỉ, nhưng nếu không mua, chắc mình sẽ bị day dứt và suy nghĩ về nó mãi mãi cho đến cuối cuộc đời này…

Tuổi trẻ mà, phải sai lầm chút đỉnh, phải… hoang phí chút đỉnh, phải đam mê một cái gì đó không có lý do, phải mơ ước một cái gì đó không thuộc về mình, để đủ đầy những trải nghiệm. Cái hồi lần đầu tiên mình xách tiền đi mua cây Violin, rồi đi học, hồi đó đã 22 tuổi rồi, cũng khá lớn để bắt đầu học Violin nhưng không ngại, vì nếu không học, thì đó mãi mãi sẽ chỉ là mơ ước chứ không thể nào là hiện thực được. Vậy chứ ước mơ sinh ra để làm gì hả trời nều không phải là để biến thành sự thật? Bởi vậy, dù có điên rồ chút, mà làm được thì cũng cố gắng làm…

Cuộc đời đó có bao lâu, mà hững hờ hả bây? Thỉnh thoảng lại nghe vài đứa bạn càm ràm là mày liều và chơi ngông quá, thậm chí là điên và toàn làm những trò vô tích sự. Nhưng kao thích thế, sống mà không làm cho bản thân mình cảm thấy yên vui và hạnh phúc được thì sống làm gì phải hem? Bởi vậy, nếu bạn nào có lỡ ghiên shopping và có thú vui tao nhã là tiêu diệt nỗi buồn bằng cách xài tiền thì cứ cố gắng… phát huy đi nghen, chẳng có gì phải ngại hết, trẻ tuổi thì phải sai lầm một chút, để còn tự rút kinh nghiệm cho bản thân mình chớ, xài kinh nghiệm của người khác hoài thì chịu sao thấu?

Nói thì nói vậy thôi, chứ mình đâu phải là đứa hời hợt và không biết suy nghĩ, phải không ta? Đã làm thì phải làm cho tới cùng chứ hén?



P/S: Ảnh: Nikon D90

Sau một thời gian lăn lê bò toài vật vã đau khổ thèm thuồng mệt mỏi ở Tinh tế và VnPhoto, sau một thời gian cân nhắc giữa D5000 và 500D, rồi 550D, rồi 40D rồi đến 50D, D80 và cuối cùng quyết định chọn D90, mặc dù chưa xài Nikon bao giờ ngoại trừ 1,2 lần mó mó vào con D3000 của bạn Benjamin.

Ưu điểm của D90 là gì nhỉ?

-Cao cấp hơn dòng Entry-level của D5000 và 500D hay 550D – Mặc dù trình còi của mình thật ko thể phân biệt được nhiều sự khác nhau của nó. Và dĩ nhiên, được cải thiện nhiều hơn so với D80

-Màu Nikon lên nhìn thích hơn Canon - đã kiểm chứng =))

-Có quay HD – mặc dù đã quyết định là sau này mua máy quay riêng nên yếu tố quay HD đã ko còn quan trọng nữa, nhưng kệ có thêm 1 chức năng cũng tốt.

-Có built-in auto focus motor trong máy chứ ko như D5000 không có phải chụp với lens AF-S đắt lòi ra =))

Nhược điểm

-Chưa xài Nikon bao giờ nên ko biết sao :((

-Nhược điểm thứ 2 cũng là nhược điểm to đùng: over chi phí. Trời quơi ko lẽ lại phải để dành thêm 1 tháng nữa? Không nên, không nên…

Túm lại là không nên trì hoãn cái sự sung sướng này lại. Cuối tháng này phải mua thoyyyyyyyyyyyyy