Tuyết Tùng
3h35 phút sáng.



http://www.bachatafusion.com/images/George&mari11.jpg


Mình tìm thấy điều gì vào giờ này, tại chính nơi đây, trong những thanh âm mù mịt và tĩnh lặng ấy.



Bachata, hình như lâu lắm rồi chưa có một giai điệu nào quyến rũ anh đến vậy. Mê đắm, cuồng nhiệt, hoang dại, sự dẫn dắt và dựa dẫm hòa trộn như một sự dung hợp giữa Ectassy và bạch phiến, mùi thơm lừng của đêm và những thinh không. Anh nghe, và cảm thấy mệt nhoài, sợ hãi mà pha lẫn với niềm vui và sự hư phấn, là những cơn kích thích ảo tưởng mà tràn trề năng lượng, sống như một sinh linh ủy thác bản thân vào mặt trời, cháy cho đến những hơi thở cuối cùng của mình, dẫu biết rằng mai này cạn kiệt….



Bachata đến mê đắm lòng người. Khi còn là một đứa trẻ, anh vẫn cứ hỏi, tại sao người ta lại có thể yêu đương mà một thứ nào đó mà người ta không hề hiểu, thậm chí còn chưa biết đến một chút họ tên và nguồn gốc, đã biết rằng mình sẽ yêu đương và đi với nó đến cuối cuộc đời này. Giờ thì anh đã hiểu, hoặc đã yêu rất lâu, nhưng đó là một trường hợp khác. Còn Bachata, anh chỉ là một kẻ ngoại đạo, thậm chí còn không đi nổi một bước basic cho ra hồn, hip không được, nghe nhạc không xong, anh chỉ bất giác cảm thấy sự rung động ở con tim vào lúc trời sắp sáng, khi anh nghe chàng lãng tử tóc dài ấy cất tiếng hát Ven Tu. Ngồi một mình, anh đã phải thảng thốt lên trời ơi tại sao trên đời này lại có một thứ gì đó quyến rũ đến như vậy mà anh chưa biết, là cảm giác bật khóc khi gần như tìm được chân lý của những đêm mòn mỏi trên bàn phím, là nỗi cô đơn ám ảnh bị thành hình và xé toát ra trên từng giải điệu và tiếng trống bập bùng cuả Bachata, Bachata, Bachata…



Là Bachata, anh đã replay Ven Tu đúng 21 lần trước khi trời bùng sáng, lòng rạo rực một cảm giác khôn nguôi. Tại sao ? Anh tìm thấy gì trong đó, những giai điệu Cominaca cũ kỹ và cổ điện, dễ thương và sexy như chính bản thân anh, hay sự trào phúng và dung hòa trong dịch chuyển của những cơ hông và toàn bộ thân người, hay sự dựa dẫm và làm mêm nhau đi trong âm nhạc, hay đơn giản là một cơn say nắng với nghệ thuật, à không, với một bài hát…



Anh không tin, ừ thì không tin, vì anh biết Bachata mê đắm ấy sẽ còn theo anh đến từng ngày, sẽ lại cùng anh chia sẻ mỗi đêm với thanh âm cuồng si và mệt nhoài, anh sẽ được giải tỏa. Anh nghe bachata, anh sống trong đấy, và anh nhớ đến em….^^



Tuyết Tùng

Ice Queen



Once so long ago
My heart has crushed
And turned to stone
Now a cold massage
Protects and shields
Their words that goes

CHORUS
Here comes the Ice Queen
No heart and no emotions
So it seems
But they don't really know how I can be
Don't judge me based on what you see
The lonely ice queen

No one is ever good enough it seems
I'm just a little shy, misunderstood
You think that you could melt my heart
Then break the ice Snow fell all around
Onto the ground
They put me down
Trapped beneath the ice
No sign of fire But still they cry

Tự nhiên thik bài này dễ sợ. Nhiều lúc thik ko lý do, ko báo trước, chỉ đơn giản là thik, dù mình đã từng nghe nó hàng nghìn lần trước đây, mà vẫn ko nhớ. Tự dưng đùng 1 cái, thik. Hehe

Mami lên. Rú lên 1 tiếng kinh hoàng – khủng khiếp – rùng rợn, con tui ốm quá, ốm quá, ốm quá aaaaaaaaaaaaaaaa, đã vậy mami còn đi chung lên dzới thằng em, thằng nhóc này giờ to cộ nhìn đã thiệt, ôm rất sướng ^^ Nó cao gần bằng mình rồi, mập cũng gần = mình luôn, dù nó thua mình 10 tuổi. Mà ơi, hay là tui đang bị teo lại như Benjamin Button ? Tui nhớ tui mới có 22 tủi mà ta, kỳ dzậy ?

Tâm trạng thì vẫn cứ rồi bời, hoang mang. Ăn vẫn ít, sao thiên hạ cứ kéo nhau béo ú rần rần, bụng các bạn Moon, mèo, nấm thì nhau xệ xuống đầu gối hết rồi nha (Uống pia nhìu quá, hố hố), còn mình thì càng ngày càng có eo, mình mẩy con xương ko hà, nhìn y như bộ xương trong phòng thí ngịm, hic hic, buồn não ruột. Ăn uống vẫn thất thường, ngủ nghỉ vẫn thất thường, được cái viết blog vẫn đều đều và ý tưởng dek cạn kiệt dùm cái, hehe ^^

Mệt mỏi, mệt mỏi và mệt mỏi.


Nhưng được cái, 2 ngày đám dzỗ bác Hùng vừa qua vui ơi là vui, lâu lắm rồi mới có cảm giác relax thực sự, mình dzới thằng em mình mà 2 đứa hợp lại là dzui nổ trời =)) chết vì cười



Xem 1 video oánh nhau của mik` với nó nà !




Còn đây là hình: 2 đứa mình có giống nhau hok dzị ?


Hô hô nó làm trò gì thế nhở ?



Cà phê sáng đê




Đứa nào đẹp chai hơn, trả lời thật lòng đê., Đứa nào đẹp hơnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn ?



Bonus thêm cái bìa báo sắp phát hành, tháng 4 & nói về SG nhá, 1 bé ngoài Đà Nẵng des cái bìa này, trông xinh nhở ?

Tuyết Tùng
http://www.mimifroufrou.com/scentedsalamander/images/KENZO-POWER2.jpg







Chú ý: Hình minh quạ không fix với text. hehe

Tìm em…



Là cảm giác của những đóa hoa hư ảo, Anh Túc Đỏ lại mang về cho anh những kỷ niệm xưa…



Nếu lưu luyến và một lần đã từng gần gũi, hẳn em sẽ biết Tuyết Tùng luôn ở lại sau cùng trên những lớp da, là sự thoát xác bay đi của những ngày mệt nhoài rong ruổi trên đường phố, là những phiến hương, thơm mùi cỏ và thảo mộc, quyện chung với Hổ phách xám và Bạch đậu khấu, vì anh yêu em hay vì ta yêu nhau, hay vì sự thấm đẫm ngọt ngào của mùi hương trên da thịt, và anh túc đỏ hiện về đẹp như một câu thơ….







http://www.mimifroufrou.com/scentedsalamander/images/Unforgivable-Woman-Black.jpg



Kenzo, ký ức của những ngày đã vợi xa trên con phố đầy nhung nhớ. Vì sẽ chẳng bao giờ anh yêu được vẻ kiêu kỳ Unforgivable của Lá bạch dương, hoa Oải Hương, Đỗ Tùng và lá Húng Quế, anh sợ cay nồng của những giấc mơ thơm mà chúng ta không thể trải qua, mà thèm khát những cảm giác dịu ngọt của loài cỏ cây hơn là những đặc quánh mệt nhoài của đông đúc và khói lửa. Anh sợ bị nhận ra vì những mùi hương lẩn khuất trong da thịt, anh muốn hòa tan vào đám đông để không ai thấy được mình, ngoài em, và cũng vô cùng sợ hãi nếu một ngày nào đó em không còn là riêng mình, em cũng chìm sâu như anh giữa một rừng Bưởi chùm và Quýt xanh, hãy cứ là Gỗ đàn hương của riêng em, cứng rắn và mạnh mẽ…





http://www.punmiris.com/images/secundar/o.2562.jpg



Vì không một chút hờn ghen, nên đừng bắt anh phải ướp mình trong mùi Chanh Yên hay Quýt Ý, cũng sẽ chẳng thể nào là Envy Man với hoa Hồng và Lài của Gucci lừng danh, càng không phải là Boss in Motion Electric, vì Tuyết Tùng nằm ngoài, sẽ bay đi trong một vài giờ đầu tiên trầm mình trong phố, anh sẽ chẳng thể ở lại trên da thịt mình lâu để chờ đợi em, như giấc mơ cứ chập chờn và tiêu tan những đoạn giữa không hồi kết, Và anh biết, mình cũng không phải là người đàn ông hợp với Allure Homme Concentre, anh biết mình sẽ không thể cưỡng lại hương vị nhiều khoái lạc của Lan Nam Phi và hoa Phong Lữ, anh sợ mình lạc lối….



Lạc lối, đã bao nhiêu lần anh nhớ về điều này, và tự điều chỉnh bản thân mình theo những định hướng khứu giác của trái tim, anh e ngại ngay cả những tàn dư nhẹ nhàng nhất của Cam Begamot và Bạc hà, anh run rẩy và sợ hãi nếu trong quán bar đêm nay có ai đó đứng cạnh anh dùng nước hoa có lớp đầu tiên là Cỏ xạ hương và kết thúc bằng lẩn khuất dư vị của Gỗ Hồng sắc. Xin đừng chạm vào anh nếu đêm nay bàn tay em có mùi Linh sam xanh, nhưng hãy ôm anh đi nếu ngay cả cặp mắt em cũng thơm hương Hổ Phách.





https://100mililitros.com/store/images/P/ThierryMugler-MuglerCologne-M500.jpg



Và cuối cùng, anh là Tuyết Tùng, hương vị dư chấn của những lớp thứ ba trong Kenzo và Allure đầy kiêu hãnh, và anh sẽ nhớ em, một thời đi qua của những giấc mơ mang tên mình, gọi chiếc hôn anh như những mùa sóng dâng cao đập bập bềnh nỗi nhớ…



Là nỗi nhớ của hoa Anh Thảo…



Tuyết Tùng

Hoài nghi







http://filminbusan.files.wordpress.com/2009/02/doubt-poster.jpg





Cố gắng lục tung trên mạng với một hy vọng nhỏ nhoi là có ai đó giúp mình thấu hiểu “Doubt” một cách trọn vẹn và viên mãn, nhưng tuyệt nhiên không có gì ngoài một vài đoạn summary nho nhỏ, một vài bài dài hơi bằng English thì khủng quá, đêm hôm khuya khoắt dịch ko nổi, thôi một mình một ngựa, tới đâu hay tới đó….



Hoài nghi về những chân giá trị…



Doubt cũng năm trong danh sách phim có đề cử Oscar của năm rồi, và mình coi phim này chẳng qua là vì Meryl Streep, mình càng ngày càng yêu cô này thì phải, phong cách sắc bén, thần thái uy nghiêm, Meryl đóng phim càng ngày càng hay.



Doubt kể về câu chuyện ở một trường thánh, nơi Meryl đóng vai một nữ tu sĩ – là hiệu trưởng của ngôi trường này, còn Hoffman đóng vai ông cha của ngôi trường đó, coi tới cuối phim tui còn ngẩn tò te ra không biết rốt cuộc trong trường thánh thì ai lớn chức hơn ai nữa nha, tại trong phim hai người cãi nhau nảy lửa quá làm chẳng phân biệt được gì hết.





http://thephoenix.com/BLOGS/blogs/outsidetheframe/Streep-DOUBT.jpg



Mọi chuyện phát sinh khi trường thánh này nhận vào cậu học sinh da đen đâu tiên, và cậu ta nhận được nhiều sự quan tâm từ ông cha này. Sơ James, một cô sơ còn trẻ măng và vô cùng thánh thiện, nhạy cảm với thời cuộc và ko tin vào bất cứ điều gì….xấu xa, đã vô tình một lần thấy cậu học sinh da đen trở về sau cuộc gặp mặt với cha Flynn với hơi thở nồng mùi rượu, đầu gục xuống bàn, rồi cô lại thấy cha lén bỏ 1 cái áo vào tủ của anh học sinh này. Lòng đầy hoài nghi, sơ James liền đi “mách lẻo” với sơ Meryl Streep (tên bà này trong phim là gì quên òi), Meryl Streep ngay lập tức nghĩ tới một….trường hợp xấu xí nhất trên đời để đổ tội cho cha Flyyn, trong khi đó bà hok có chứng cứ gì hết. ^^ 2 bà sơ này mới cùng ông cha đối chất 1 trận ra trò, rốt cuộc mọi việc ko đi đến đâu, bà Meryl cũng đi gặp mẹ của cậu học sinh nọ, lại cũng chẳng đi đến đâu, bả mới quay về cãi nhau với ông cha một trận nữa, cũng hem đi đến đâu luôn, cuối cùng: Hết phin =))



Hài không ? Phim kết thúc bằng cái cảnh Sơ Meryl ngồi khóc và nấc lên 3,4 chữ :”I have doubts, I Have such Doubts”…trong quang cảnh trời tuyết trắng xóa còn sơ James thì ngồi bên cạnh an ủi, vuốt vuốt. Nói chung là….hem hiểu gì hết.



Từ đầu đến cuối phim là một chuỗi những diễn biến tâm lý phức tạp, đẩy đưa và sự biến hóa đòi hỏi phải có một sự chú ý tột bậc về nội dung lẫn ngôn từ mới có thể thấu hiểu trọn vẹn concept của bộ phim này. Cá nhân mình…không thể hiểu hết, vì coi sub tiếng Anh mà phim này nó dùng toàn ngôn ngữ mọi cà răng căng tai gì đâu ko hà, chữ nào chữ nấy dài như con rắn thòi lòi, tra từ điển thì muốn lọt tròng, mà ko tra thì ko hiểu gì hết, Đành hi sinh sự nghiệp relax mà cắm đầu ôm cuốn từ điển bên cạnh gặp chỗ nào ko hiểu pause lại ngay tra tra coi coi, khúc sau đuối quá chịu ko nổi vứt sách luôn, làm có nhiều đoạn chả hiểu mô tê gì hết.



Phim hay, nhưng chớ có ai dại mà nghe tui nói “phim hay” rồi nhào vô coi nha, trừ khi bạn đang muốn: nhức đầu,mệt mỏi, căng thẳng. Phim đòi hỏi tư duy tâm lý khá phức tạp, nhưng nếu đã enjoy thì bạn sẽ thực sự rất interesting với nó vì ngôn từ và biểu cảm khuôn mặt trong phim rất thú vị. Mỗi một lời nói của Amy Adams (vai sơ james) đều mang một nét thánh thiện và sự ngây thơ, nét mặt của nàng hồn nhiên như cô tiên, đôi mắt to tròn đầy run rẩy và sợ hãi. Meryl thể hiện một thần thái lẫm liệt và gai góc, đầy hoài nghi về cuộc sống nhưng cũng không thiếu sự logic và quả quyết trong tâm lình. Meryl vào vai một mẫu người cứng nhắc và ưa chuộng những gì thuộc về hình thức cũ, nhưng bà biết phân biệt giữa cái chân giá trị với những thứ giả tạo, nhờ đó mà một mình một cõi, Meryl khám phá và gài hàng cho cha Flynn lộ ra bí mật của mình, một con cáo già xảo quyệt. Hoffman cũng có thần sắc, vừa ác vừa hiền, vừa mạnh mẽ vừa yếu đuối, cũng biết mệt mỏi và rất …đời, cũng biết sợ sệt khi bị lộ tẩy và gài hàng …v.v..v và v.v Phim dường như chỉ xoay quanh diễn biến tâm lý, trạng thái và các trò mèo cãi nhau của 3 nhân vật này, nhưng thấm đậm một ý nghĩa quyết liệt về sự hoài nghi trong cuộc sống và những ý niện trừu tượng khác…





http://www.simplystreepmedia.com/photos/career/2008doubt/still008.jpg



Ngôn từ và nét mặt là 2 điểm mạnh đáng chú ý nhất của phim, bạn nào khoái học cách nói chiện đốp chát sẽ rất thích phong thái của Meryl trong phim này, nói câu nào bựa câu đó, gặp mình ngoài đời là đơ như quả bơ rồi, chỉ có cha Flynn trong phin nài mới chịu nổi bả thôi, hehe…



Thông điệp của phim không rõ rệt, hay là….mình chưa hiểu nó rõ lắm. Sao khổ quá nè trời, tui không tài nào lãnh ngộ được hết câu chuyện của cha Flynn trong phim này và bản thân cái tựa đề Doubt của phim này được, nó là một cái gì đó quá trừu tượng và tâm linh, nhất là đoạn cuối, 2 câu cuối của bà Meryl đó, hem hiểu gì hết trơn luôn, huhu…



Anyway, Doubt là một phim lạ, đáng coi vì có diễn xuất đấu đá của Meryl và Hoffman, đoạn cãi nhau tay đôi trong office của bà sơ này rất chi là ác liệt, ta nói, 2 người đấu võ mồm mà còn hoành tráng hơn 160 phút của đaị chiến xích bích nữa nha, coi cái này xong level chửi bới tăng vùn vụt à, cả trình độ chém gió nữa….hehe



Phim không có cảnh sốc, không hành động, chỉ có 2 màu đen trắng là chủ đạo, trang phục cũng chỉ 2 màu đen trắng, không gian cũng 2 màu đen trắng, nói chung là ai thích shock nổi coi phim này dễ bị hoảng loan lắm nha, bảo đảm ngủ sau 5 phút, hehe. Diễn biến tâm lý nhân vật khá chậm, phim khá khó hiểu ở đoạn đầu, đến khoảng giữa mới bắt đầu có màu sắc và căng thẳng ở đoạn cuối. Còn cái kết mở đã biến bộ phim này thành một bộ phim”không giống ai” nhất trên thế giới, nhất là khi nó đã được đặt một cái tên như thế.



Doubt.


Là Doubt.


Bạn có đang hoài nghi vào điều gì không ?



[Vừa coi xong phần Summary của Doubt trên Wikipedia, đã hiểu thêm 1 chút ít. Mà vẫn ko hiểu câu cuối, giời ạ)

Tuyết Tùng


Chảnh


http://www.heretv.com/heretv_media/TL01.jpg



Khi còn trẻ, người ta hay ảo tưởng về mình.



Thiệt đó, nhất là mấy bạn đẹp trai, có chút nhan sắc, body chuẩn, chân dài tới lách,mặt sáng sủa, mắt 2 mí, tóc mái xéo Hàn Quéo, thế là cứ nghếch mặt lên trời. Và “chỉ có người ta lụy vì mình chứ mình không lụy vì người ta”, “Người ta không làm quen/ngắm mình thì thôi chứ mình không làm quen/ngắm ai cả” hoặc “Nói chuyện phải chảnh tý, vì tui đẹp tui có quyền…”. Những khái niệm – thói quen – quan điểm ấy đầy rẫy trên mạng, những con người… ít nhiều có lập trường, vững chãi, tự tin và….ít từng trải.



nếu đã từng trải, người ta sẽ không ảo tưởng về mình như thế.



Bản thân mình thấy, bất cứ mọi mối quan hệ nào (trừ yêu đơn phương) đều phải là mối quan hệ hai chiều, và phải xuất phát từ sự chân thật của bản thân 2 cá thể, không thể có tồn tại một dạng loại tình cảm như tình bạn, tình anh em hay thậm chí là tình yêu mà trong đó chỉ một người sốt sắng còn kẻ kia thì lạnh nhạt, ai ra sao thì ra, ai mời rượu thì uống, không có rượu thì…nhịn. Ờ, thì thói quen kiêu căng, hay nói cách khác là “chảnh một tý” là cái bệnh của nhiều người đẹp, và họ “tôn trọng” cái sự đẹp ấy như quyền lực thần thánh của riêng mình, một loại tôn giáo phức tạp hơn cả niềm tin về sự duy tâm, vì ai cũng biết, cái đẹp là thứ không vĩnh cửu, mà vẫn tôn thờ…



Chảnh cũng là một cách sống “tự hành hạ bản thân”, đó là một dạng “tự tay bạo hành tinh thần” chính bản thân mình mà không hề biết. Vì nhiều lúc ra đường thèm chảy nước một bóng hồng nào đó, mà mắt vẫn phải ngó lơ ngực vẫn ưỡn, chân vẫn sải, vẫn đi qua những thứ rất có thể là “định mệnh” của đời mình một cách bạt mạng. Nhiều lúc thèm được “ôm”, mà không dám nói, nhiều lúc thèm được “hôn”, cũng không dám nói, thậm chí đang “nóng ran” cả người vẫn không dám nói, vì lỡ mang tiếng “chảnh” với đời, sợ xấu mặt nhan sắc của bản thân mình, nên người ta vùi lấp những niềm vui của cuộc đời bằng một sự “chay tịnh” hiếm có…



Họ cô đơn, tôi tin vậy, vì tôi đã từng như vậy. Đã từng quan niệm ai thích tôi, thì phải làm quen trước, ai muốn tôi, thì phải ngỏ lời trước. Người ta vẫn thường hay có những hành động vô thức rất củ chuối như việc tự nâng cao bản thân mình lên, hằng ngày soi vào gương tự nhủ “I’m handsome” và đem khái niệm đó áp đặt bằng tâm tưởng vào bất cứ ai mình gặp. Người ta ra đường, gặp một ngươi đẹp trai hơn ko dám khen, lên mạng gặp một bé dễ thương hơn không dám làm quen, người ta tự chui vào chính vỏ ốc với những hành động tự mị một cách vô nghĩa. Hoàn toàn vô nghĩa. Chảnh không mang cho bạn một giá trị nào hơn khác ngoài một sự lập dị và cô độc, cô độc thật sự…



Khi người ta trẻ, người ta thích cô độc…



Có lẽ tôi đã qua cái thời “còn trẻ”, hay là do đã va chạm quá nhiều vào những nỗi đau, tôi biết tự cân bằng mình hơn. Tôi sẽ đến bắt tay, và làm quen với một người bạn nếu tôi thích, tôi sẽ không để họ tan biến và lướt ngang cuộc đời tôi và biến mất như tôi đã từng làm. Tôi sẽ xin nick của một ai đó nếu tôi thấy họ dễ thương, tôi sẽ học hỏi nếu tôi không biết, tôi chia sẻ nếu tôi buồn, để tôi sống đủ đầy hơn với cuộc đời và dài rộng hơn với năm tháng. Tôi không còn phải quan tâm, lo lắng đến bề ngoài và tự hỏi “Mình có còn giữ được sự “chảnh” hay không” trong dáng vóc mình nữa, đơn giản là tôi đã hòa tan trong cuộc sống, và tôi bình đẳng hơn với mọi người. Tôi cũng sẽ không hề bối rối, buồn bã hay cảm thấy “nhục nhã” nếu bị từ chối hay chê bai, vì đó là muôn mặt của cuộc đời, ít ra thì tôi đã sống đủ hơn những ai chỉ biết ngồi chờ người khác mang quà đến tận miệng…



Khi người ta bớt trẻ, người ta sẽ không còn muốn đứng trên cao nữa. Nhất là khi, đó chỉ là những độ cao ảo, quá ảo. Bạn không hề đẹp – xinh – hay tuyệt vời hơn người khác một chút nào, vậy tại sao bạn chảnh ? Nói cho tôi nghe xem….



E hèm….



[Hôm nay viết linh tinh gì thế nhở ? Coi tiếp phần còn lại của Doubt và ngày mai sẽ vít review nhá]