Tuyết Tùng

Overcome




Làm sao để sống thanh thản? Đó là câu hỏi rơi ra từ lăng kính cuộc đời của mình vào một khoảnh khắc lạ lẫm nào đó của ngày hôm nay. Và bấn loạn vì không biết câu trả lời, cảm thấy bế tắc vì những điều đã xảy ra, đang xảy ra và rồi sẽ xảy ra. Sống vì mình, khiến mình vui, và quên đi mọi phiền não thế gian đang vần xoay xung quanh quả là điều quá khó. Dẫu đôi lúc, mình đã học được và chấp nhận một cách sống tàn nhẫn, và thậm chí, đôi khi dửng dưng đến nao lòng, chỉ đơn giản là để giữ cho trái tim mình thanh thản, mà không được.

Mình rất sợ tiếp xúc với người lạ. Người nhạy cảm và dễ thấu hiểu tâm lý người khác nhìn mình sẽ biết, mình rụt rè và ít bon chen, cởi mở bản thân nhưng ngại tiếp xúc vì khả năng nhìn thấu ý nghĩ người khác làm mình hoảng hốt. Lúc nào cũng âu lo rằng mọi hoạt động, cử chỉ, thái độ của mình sẽ ảnh hưởng đến ai đó, nên mình luôn cân nhắc trong mọi hoạt động và trở nên khép kín một cách phức tạp, rất khó để sống và giao lưu một cách xã giao, vì thực ra, mình ghét những điều xã giao. Người suồng sã sẽ không nhận ra điều đó, và họ càng làm mình sợ bởi sự lấn lướt, cố tình chứng tỏ bản thân, sự toả sáng và sự lấn át… nó làm mình nhạy cảm và cảm thấy bất lực, và đôi khi, mình bỏ đi...



Mình bỏ đi, và cảm thấy chẳng cần ai hết, ngoài gia đình và một số bạn bè thân thiết hiếm hoi. Một sự tồn tại giản đơn và mặc định, như chiếc máy mới coóng vừa được mua về, chỉ được cài sẵn những phần mềm thiết yếu, chẳng cần cài thêm, không cần jeailbreak, cũng chẳng buồn chứa thêm những nỗi đau hay hạnh phúc hay gì… Nhưng đó là một cuộc sống buồn, con người đôi khi mâu thuẫn đến phát ghét. Mình sợ gặp người lạ nhưng vẫn muốn biết thêm một ai đó, mình ngại tiếp xúc nhưng vẫn muốn có niềm vui, sợ bon chen nhưng vẫn thích quyền lực, sợ chơi xấu nhưng vẫn thích nổi tiếng, sợ tiếng ồn nhưng vẫn thích âm thanh, sợ cô đơn nhưng vẫn thích im lặng, và mình lại lặn lội nhào vào cái thế giới ấy, lục lọi trong đó, phủ phê trong đó, suy nghĩ trong đó. Để kiếm một điều gì đó chưa rõ hình hài, mà điều gì là điều gì?

Càng đi nhiều, càng quen nhiều, càng hiểu nhiều, ta càng biết mình chẳng thể nào sống mà không làm đau lòng một ai đó được. Chắc chắn là có, mà những tình thế đó đôi khi mang tính ép buộc một cách khó tin, sự nhẫn tâm hay ác độc đôi khi vẫn phải xuất phát từ một trái tim lành tính, bởi sự phức tạp cũa cuộc sống và đó hệ quả của một quá trình đan chéo chồng chất giữa các sự kiện, như một tổ hợp các số được cấu thành bởi vô vàn công thức khác nhau, cho ra vô vàn kết quả, chạm phải kết quả nào trong con đường tìm nghiệm đó, đôi khi là duyên số. Nên hẳn rồi, chẳng thể nào sống thanh thản được…

Lúc nào mình cũng sợ cái này, cũng sợ cái kia. Lúc nào cũng sợ A vui thì B không vui, B vui thì C không vui, rồi cà A & B đều vui thì C không vui, đại loại vậy. Nó luẩn quẩn, lanh quanh, tìm giải pháp này cho trường hợp số 1 thì trường hợp số 2 xuất hiện, tiếp tục tìm giải pháp cho trường hợp số 2 thì trường hợp số 3, số 4 xuất hiện. Và cứ thế, đôi khi thấy mình như… siêu nhân, toàn xách tay nải đi lo chuyện người khác, còn riêng mình thì có vẻ như, chẳng có một ai mảy may chú ý muốn làm mình hài lòng cả…



Cuộc sống quả là khó khăn. Sống mà bo bo cho riêng mình thì kỳ lắm, nhưng sống mà chia sẻ thì cảm thấy bị lỗ, vì chẳng có ai chia sẻ cho mình. Sống và làm việc vì mình trước hết, nhưng thấy người ta tội nghiệp không thể không giúp, mà giúp rồi đôi khi lại chuốc hoạ vào thân, đôi khi mình chẳng được gì, lại toàn là đau đớn…

Hồi nhỏ mỗi lần trời mưa, ngập nước, mình rất thích phóng xe nhanh để nước toé ra hai bên, nhìn rất thích. Nước toé ra hai bên chắc chắn là ướt người xung quanh, cũng thích nốt. Kệ, mưa mà, ướt chút có sao? Lớn lên có ý thức hơn, chạy chậm lại, thật chậm, nhòm ngó cẩn thận để nước ko văng lên người ai, nhưng 10 lần như 1, lần nào cũng bị 1 vài người chạy thật nhanh và nước toé lên khắp mặt, mũi, quần áo cặp vở của mình. Một vài lần là một em trai dở hơi nào đó, vài lần là một lão già nào đó, nhưng cũng có vài lần là một em gái rất xinh nào đó. Vô ý thức? Đây là quả báo cho những gì mình đã làm hồi nhỏ, hay chỉ đơn giản là sự sắp xếp của cuộc sống? Giờ mình phải làm sao? Trở về với thời kỳ chạy nhanh để không đứa nào có thể làm mình ướt được, hay tiếp tục chạy chậm và chấp nhận bị ướt vì đó mới chính là chân lý của sự đúng đắn?

Mình chạy xe rất ẩu, rất rất ẩu là đằng khác. Nhưng rất ít bị va chạm. Mình có 2 lần té xe trong đời.

Lần thứ nhất là đang chạy chậm, rất rất chậm, sát lề đường, và bị một chiếc taxi đằng sau ủi lên té xe gần chết. Người đau, chân trặt khớp, cặp đang đựng laptop rớt cái cộp xuống đường, quần rách. Đó là một trong những lần rất hiếm hoi chạy xe chậm của mình, và mình đã té. Mình rất hận, nhưng lúc gã taxi dừng lại, ra khỏi xe và chạy xuống hỏi thăm, gã đã đổ thừa cho một chiếc xe khác blah blah blah gì đó nhưng mình đã mặc, mình phủi tay cho gã đi, chẳng làm tình làm tội làm gì, dù lúc đó rất đau, xót của xót xe, mình đã chẳng bắt đền làm gì. Nhưng từ đó đã thề là ko chạy chậm như vậy nữa… (nếu chạy nhanh thì mình hẳn đã không bị té như vậy…)

Lần thứ 2 té xe là cách đây vài hôm, đang chạy xe khá nhanh trên một con đường vắng. Một gã điên vớ vẩn nào đó lủi từ trên lề đường lủi ra, mắt nhìn lên trời và đứng phắt ngay giữa lòng đường. Mình bóp thắng và chỉ 1 giây sau đó, chiếc xe của mình quay đến 2,3 vòng gì đó trên mặt đường. Tay chân trầy hết, xe trầy 1 mảng lớn, cặp da trầy, dép da trầy, dây nịt trầy (may mà mặt không trầy), chiếc xe mình lết đến đúng ngay gần chỗ gã điên kia đang đứng, và sững người. Bạn bè của gã chạy ra và xin lỗi, năn nỉ, hỏi “có sao không”, mình đau đến méo mặt và khoác tay. Dựng xe đứng dậy và đi, cái cảm giác đau muốn khóc…

Trong cái khoảnh khắc 1 giây ngắn ngủi đó, nếu mình không thắng lại, thì cái gã đang đứng dưới lòng đường sẽ bị mũi xe mình đâm với phương ngang một góc 90 độ, một cú đâm kinh hoàng mà trong đó kẻ bị thương có lẽ sẽ là hắn, bây giờ hắn đang nằm bệnh viện rồi cũng nên. Nhưng không, mình đã chọn bóp thắng, và kẻ đau đớn rốt cuộc lại là mình, còn gã kia thì đã đứng đó an toàn với ánh nhìn hoảng hốt, và một vài lời xin lỗi dửng dưng vô giá trị cho cái sự vô ý…

Mình không biết, đã không biết liệu nếu mình không bóp thắng, thì mọi chuyện sẽ ra sao…

3 câu chuyện có vẻ chẳng liên quan gì với nhau cả, nhưng với mình thì có. Overcome, đó là một động từ mà mình rất thích. Trong cuộc sống có rất nhiều thử thách mà chúng ta phải vượt qua, nhưng những thử thách lớn nhất trong cuộc đời mỗi chúng ta sẽ là những thử thách thuộc về chính bản thân mình. vượt qua bản thân, và sống thanh thản, đó là điều không dễ dàng. Nó sẽ đau như cái đau, cái tức bị nước bắn lên người, đau như cái đau té xe trầy xướt mà kẻ phạm luật không phải là mình, đau như cái đau bị người đời phụ… nhưng nếu vượt qua được, đó không chỉ là một kỳ tích, mà đó còn là bằng chứng của sự trưởng thành hơn…



Mình đã sống bằng một câu châm ngôn rất hay “Thà để người phụ mình, chứ không để mình phụ người”. Câu này nghe có vẻ rất ngu, nhưng nó giúp mình sống tốt hơn, và bớt ác đi một chút.

Dẫu đôi khi, cuộc sống thật khắc nghiệt, và một ngày nào đó chúng ta sẽ phải thay đổi….
Tuyết Tùng

 


Vietnam Idol 2010 – Tăng tốc & tỏa sáng



Vietnam Idol chiếu ngay giờ linh: 21h tối thứ 7 trên VTV6 & YAN TV. Vì là tối thứ 7 nên bữa nào tui cũng bị miss không coi được hết, chiếu giờ gì ác ôn vậy ko biết, thứ 7 nào cũng show chậu kín mít thì làm răng mà coi? Làm bữa nào về cũng hì hục lên youtube down về coi đỡ, mà mấy cái clip trên youtube chất lượng đâu có bằng TV đâu hic hic, nhất là mấy đoạn mấy bạn ấy hát phô hay rống quá mức, nghe mà muốn điếc 2 cái lỗ tai luôn ^^ nhưng vẫn ráng down về coi cho bằng được vì ghiền quá, hehe…


Dù ghiền thì cũng phải công nhận là tuần này Vietnam Idol coi không được hay lắm, phần biên tập có vẻ như đã đi theo lối mòn và “hết bài” để khán giả cảm thấy thú vị. Ví như có mỗi chuyện cái cầu thang dẫn lên phòng abc gì đó mà MC cứ nhắc đi nhắc lại cũng mấy câu đó, rồi kiểu cách mô tả tâm trạng của các thí sinh cũng lặp đi lặp lại có mấy lời, thấy Phan Anh càng ngày càng nhạt rồi, không biết sau này lên sân khấu live ra sao chứ trong mấy vòng gần đây thấy chẳng có gì nổi bật, kiểu như hiền quá không biết nhoi cũng là một cái tội, làm không khí chương trình nhạt hẳn.



BGK thì cũng bị bà kon nói nhiều, cá nhân mình thấy BGK vậy là ổn, nhưng thiếu cá tính và không sôi nổi bằng mấy kỳ trước. Bác Dũng thì có hài hước đó, nhưng nhiều khi vận dụng sự hài hước hơi quá đà nên bị over, người nhạy cảm nhìn vào là biết chắc đang làm trò hoặc cố tình chọc khán giả cười. Chị Siu thì mình có cảm giác không còn thoải mái như xưa nữa, giọng cười cũng bớt hào sảng và tự nhiên rồi, có lẽ tại bà kon chăm chú đến giọng cười của chị ấy nhiều quá chăng? Chú Quốc Trung thì đóng vai khó tính nhưng chưa thấy khó tính lắm, nói chung là cũng có chút gì đó thú vị nhưng cái nhìn tổng quan là vẫn hơi nhạt. BGK có quá ít các nhận xét chuyên môn, hơi làm màu và không đi thẳng vào vấn đề, nói tóm lại là chưa hỗ trợ được gì nhiều cho các thí sinh trong việc làm mới và phát triển bản thân mình. BGK phải nói nhiều hơn và chỉ dẫn nhiều hơn nữa mới đúng, bởi họ không chỉ là những người cầm phiếu điểm đánh giá thí sinh đậu/ rớt mà còn là những người giúp các thí sinh biết rõ vị trí của mình và những điểm yếu cần khắc phục, nói dễ hiểu là họ đang đứng vai trò của một người thầy, mà một người thấy thì không thể thiếu những lời khuyên



Điểm sáng của chương trình kỳ này xuất hiện ở một vài khoảnh khắc cuối của chương trình, lúc công bố danh sách đậu – rớt cũng có nhiều bất ngờ và thú vị, cái kiểu nói “chia tay vào hôm nay và hẹn gặp lại vào ngày mai” của 3 vị giám khảo dành cho Đăng Khoa (Hà Nội) cũng làm tui thót tim theo (thích bạn này), mặt mũi dễ thương, hiền lành, nhẹ nhàng, bay bổng. Không hiểu sao chứ tui rất thích và rất mong những bạn hiền lành, giản dị như vầy được tham gia vào showbiz càng nhiều càng tốt, và tốt nhất là không nên bị thoái hóa bản chất và trở nên đánh đá, hung dữ như nhiều người đã bị. Hy vọng là bạn Đăng Khoa này sẽ còn tiến sâu và trụ lại đến gần chót.


Đối với tui thì tiếc nhất là Quang Huy (Hà Nội), rớt ngay từ vòng hát nhóm, không hiểu vì sao? Bạn này nhìn có tố chất celebs vậy mà không được thì cũng uổng thật? Tiếc thứ 2 là Quang Việt. Trái với 3 vị giám khảo, nếu chọn 1 trong 2 giữa Quang Việt và Đức Anh thì tui sẽ chọn Quang Việt, vì bé này trông hiền hơn xinh xắn hơn nữa, nhưng có 1 sự thật là Đức Anh trông có vẻ bản lĩnh và cứng cỏi hơn Quang Việt nhiều nên đã được chọn thay vì Quang Việt. Hehe mà ko sao, em này còn trẻ, mấy năm sau thì lại dễ mà. Cả Quang Huy nữa, hy vọng sẽ gặp em ấy vào các năm sau.


Beatbox Thái Sơn rớt rồi. Giờ mới để ý kỹ mới thấy bé này 18 tuổi =))=)) kể ra vào được tới vòng này cũng quá là khá, 18 tuổi mà được vậy thì có vẻ tài thật. Và cũng đúng như tui dự đoán, bạn này lại tiếp tục giở tuyệt chiêu ra ở vòng này và hát một bài Trống Cơm nhạt ơi là nhạt, không hề có điểm nhấn cũng như sự đột phát nào so với các tuần trước. Phải chi bạn ấy biết dẹp beatbox qua 1 bên và làm mới mình bằng một bài hát nào đó luyến láy và nhẹ nhàng hơn thì có lẽ vẫn còn cơ hội. NHưng dù sao thì bạn ấy vẫn còn trẻ, cơ hội còn quá nhiều.


Hết rồi, thí sinh nam thì ấn tượng có nhiêu thôi, thực ra có Văn Viết nữa, bạn bay vèo vèo từ vòng đầu tới vòng này mà không có một chút lợn cợn gì âu cũng là điều dễ hiểu, có điều bạn này không phải style của tui nên tui ko khoái, tui chỉ khoái mấy em nhỏ nhỏ xinh xinh thôi =))=))


 



Văn Mai Hương



Minh Nguyệt


 


Bên thí sinh nữ thì có Văn Mai Hương (16 tuổi) quá đỉnh nè, Quốc Trung nhận xét quá đúng là không nên thể hiện quá, trông có vẻ hơi kiêu ngạo và tự tin quá sẽ ko tốt, nhất là ở độ tuổi này. Nhưng ấn tượng nhất là Minh Nguyệt & Phương Anh, hehe, hai bạn này chắc sẽ còn dấn sâu vào giải và gây ra nhiều bất ngờ tại các vòng cuối, hy vọng là gặp may mắn và gặp đúng thời cơ để tỏa sáng trong mùa này. Lều Phương Anh hát cũng hay, cả ngoại hình lẫn phong cách đều toát lên được tố chất celebs nhưng sao vẫn ko ấn tượng với bạn này lắm, vẫn cảm thấy thiếu chút chút gì đó, cá tính chăng?


Theo dõi không kỹ nên không rõ là những bạn đổ thừa “bệnh, cảm, viêm họng, khàn tiếng…” có được thông cảm và cho vào vòng trong không, nhưng sao ghét cái kiểu đổ thừa này ghê? Mà làm như VN Idol diễn ra vào ngay mùa cúm hay sao đó mà vòng trước mới có 1 bạn bị bệnh thôi đã đủ oải rồi còn vòng này hễ 2,3 bạn lên thì thấy 1 bạn than bệnh cho nên trình diễn không tốt lắm. Haizz, tới lúc làm ca sĩ rồi đâu có ai thông cảm là mình có bệnh hay ko đâu, đã nhận show thì phải ra diễn thôi, mà diễn không tốt thì chỉ có từ chết tới chết chứ ở đó mà thanh minh thanh nga gì nữa. Nói túm lại là tui rất không thích cách đổ thừa hoàn cảnh bệnh tật để bào chữa cho phong độ không tốt của mình. Mà thực ra, là người bình thường thì bệnh ko sao, chứ làm ca sĩ mà để cho mình bị bệnh cũng là một cái tội à ^^


Hy vọng là mấy vòng sau các bạn ấy giữ gìn sức khỏe tốt hơn để khỏi phải đồ thừa hoàn cảnh nữa.


 


Ai muốn coi online thì dzô đây lục coi hen: http://www.youtube.com/user/mabumusic


 

Tuyết Tùng

Nhà ngoại cảm, dị nhân ngăn mưa và cơ chế tin đồn.

http://img.news.zing.vn/img/352/t352911.jpg

Tìm hiểu về các vấn đề này rất… đau não, nhưng không tìm hiểu thì không được, người ta đồn đầy ra ngoài đường đấy, nói lắm ra đấy, mình không biết gì mà cũng góp chuyện thì rất kỳ, mà đã biết rồi thì không muốn góp chuyện này nữa.

Sự việc nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng bị đồn là tiên đoán lung tung xuất hiện cách đây khá lâu, hơn 1 năm rồi thì phải, cũng ngay chính lúc tin đồn phát tán thì Phan Thị Bích Hằng đã đăng đàn giải thích ngay lập tức: tôi không tiên đoán gì hết, tôi là ngoại cảm chứ không phải nhà tiên tri, tôi không có năng lực đó. Nhưng có vẻ như… tiếng lành đồn gần hơn tiếng ác, nên những lời tiên đoán độc địa mà người ta gán cho bà vẫn cứ lang thang đâu đó trên mạng, trong những cuộc trò chuyện ngồi lê đôi mách hàng này quán nọ, không sao ngăn được…

http://rfvn.com/wp-content/uploads/506e0b0ehang.jpg

Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng

Trong trường hợp bạn không biết, thì đó là tin đồn về việc PTBH tiên đoán cầu Long Biên sẽ sập vào dịp đại lễ ngàn năm Thăng Long, sập cầu Bãi Cháy và sự ra đi của một vị tướng cũng vào chính dịp này. Ngay lập tức khi tiếp nhận thông tin này, phản xạ đầu tiên của tui là… google, 5 giây cho ra một đống kết quả, và một trong nhưng kết quả đầu tiên là video clip quay cảnh PTBH chính thức đính chính tin đồn. Nhưng có vẻ như vẫn có kha khá nhiều người không biết google là gì, hoặc biết nó là gì nhưng ko biết xài ra sao, hoặc biết xài nhưng ko biết chắt lọc và tổng hợp thông tin đúng cho bản thân mình, dẫn đến một màn sương mù bao phủ ngày càng dày đặc và khó chữa trong dư luận.

Cơ chế của xã hội là vậy, nhất là trong xã hội VN, nhiều người cho rằng đó là biểu hiện đặc trưng của văn hoá làng quê. Xin thưa: lầm. Quá lầm là đằng khác, người nhà quê chuyền tay nhau một tin đồn mất dăm ba phút, người thành thị và những kẻ hiện đại diêm dúa chuyền tay nhau một tin đồn mất vài ba giây. Internet đang biểu hiện sức mạnh đặc trưng của nó: lan truyền, sự lan truyền đó khủng khiếp đến mức không ai ngăn cản được, nó như con dao hai lưỡi vừa đáng để tận dụng vừa đáng để đề phòng. Nói một cách đơn giản, tin đồn không thể khống chế được nếu không có sức mạnh tập thể, sự phát biểu đơn lẻ (dù chính thức & long trọng) của Phan thị Bích Hằng không thể dập tắt nổi những bàn tán đang bùng phát xung quanh câu chuyện đó, nhất là những ngày gần đây, khi đại lễ đang đến gần. Người ta thường có xu hướng “rao giảng” tin shock để chứng tỏ mình “biết nhiều” hơn là tìm đến những thông tin đính chính như một gáo “nước lạnh” dội vào cơn lửa hoang mang. Chúng ta gọi nôm na là sự “cụt hứng”, nên họ thích nuôi tin đồn “sống” để còn mà làm trò với xã hội…

http://blog.larrybodine.com/uploads/image/word-of-mouth_marketing_advertising.jpg

Vậy tại sao lại là Phan Thị Bích Hằng? Điều này thật khó lý giải, phải chăng vì bà là một trong những nhà ngoại cảm nổi tiếng nhất Việt Nam, từng làm mưa làm gió trên khắp các trang tin, diễn đàn bằng những thành công trong việc tìm mộ liệt sỹ và đối thoại với vong linh người đã khuất? Nhưng dù bà là ai đi chăng nữa, thì những tin đồn gây sốc và giật gân thế này luôn có cơ chế và môi trường phát triển của nó, ở cái thời đại này, khi mà tin tức không còn là sự phán ánh đúng đắn về sự thật thì nó chỉ có thể câu khách bằng sự giật gân và huyền bí trong chính nội dung của mình. Và khi đó, Phan Thị Bích Hằng cũng chỉ là con tốt thí của những kẻ gieo rắc tin đồn, họ sử dụng sức mạnh và sự nổi tiếng của bà để làm đặc thêm màn sương mù vốn đã rất bí ẩn của mình. Còn khán giả, những người đang bán tín bán nghi về tin đồn này, tất cả chúng ta cũng chỉ là những thằng ngu…

Có thể một trong số chúng ta đang rất bực tức về điều này, tại sao một tin đồn đã được đính chính hoàn toàn ngay sau khi phát tán lại có thể sống hơn 1 năm nay và tiếp tục làm mưa làm gió? Tất cả những ai hoạt động trong lĩnh vực marketing chắc hẳn không xa lạ gì với khái niệm World of Mouth và Viral marketing. Nói nôm nà là một cách lan truyền như virus để tạo làn sóng ủng hộ hoặc phản đối một cái gì đó, tin đồn thường được lợi dụng như một công cụ đắc lực khi ta muốn thao túng hoặc điều hành. Những người biết cách tận dụng tin đồn tốt là những người rất nguy hiểm, giết người không dao.

http://ericadewolf.files.wordpress.com/2008/08/viral-flow-copy.jpg

Nói vậy để biết, giữa thời buổi nhiễu nhương của vô số tin đồn đang hoành thành trong xã hội, bản thân mỗi chúng ta không thể làm gì khác hơn tự “lọc” lấy thông tin cho mình. Nghe có chọn lọc và tin thì lại càng chọn lọc hơn. Sự nghe – tin một cách vô tội vạ không những mang chúng ta ngược về trạng thái thô sơ của thời nguyên thuỷ mà còn biến chúng ta thành những thằng ngu, những kẻ suốt ngày chỉ biết “nghe nói” và “nghe đồn” mà không hề có một sự kiểm chứng nào cho bản thân mình. Đó là một thái độ thờ ơ với sự thật và sống vô trách nhiệm, vậy còn có thể trách ai khi không tự trách bản thân mỗi chúng ta?

Câu chuyện về Phan Thị Bích Hằng chỉ là một ví dụ nhỏ về sự “bạc nhược” của người đọc VN trước những tin tức tràn ngập trên mặt báo, mạng và internet. Đừng để đầu óc mình bị nhiễm độc bởi những thứ đó, vấn đề là phải lọc ngay tức khắc, đừng để chúng thấm sâu quá và trở nên quá muộn.

http://www.bigbiglands.com/images/Upload/2010/08/06/Nguyen-Vu-Tuan-Anh.jpg

Quay trở lại vấn đề về tâm linh, sự việc “dị nhân” Nguyễn Vũ Tuấn Anh tuyên bố “ngăn mưa” trong dịp đại lễ ngàn năm Thăng Long cũng đang được rất chú ý. một số người… ủng hộ, một số nhà khoa học lên tiếng phản đối, các nhà phong thuỷ, lý số, tử vi, nói chung là đủ mọi thành phần từ trẻ em, người già, đàn bà, con nít đều lên tiếng abc về vấn đề này. Tại sao? lần đầu tiên một vấn đề được coi là “mê tín” lại được đặt ra một cách chính thống và lan truyền rộng rãi đến như vậy. Cũng giật gân và cũng rất shock, “dị nhân” cứ thế là chẳng mấy chốc là nổi tiếng, dẫu chưa cần chúng tỏ chi nhiều.

Nhưng nếu cho rằng Nguyễn Vũ Tuấn Anh “nổ” thì cũng không được công bằng cho lắm, bởi lẽ đa số các chuyên gia, các nhà nghiên cứu cứ đua nhau lên tiếng phản đối nhưng lại không có khả năng dùng "ngôn ngữ" của người bị phản đối để phản đối, tức là không có khả năng chỉ ra được sự bất hợp lý trong lý luận và phương pháp của người bị phản đối nên tính thuyết phục chưa cao và vì vậy vẫn có chỗ cho những niềm tin lầm lạc bám víu. (Trích lời 1 bạn trên forum Lý số)

Công cụ mà “dị nhân” sử dụng để “tiên tri” là “Lạc Việt độn toán”, chẳng ai hiểu đâu, nhưng người ta cứ thích đồn về nó. Ở đây có 3 vấn đề:

- Thông tin lan truyền bị thất thoát và chỉnh sửa ít nhiều, phần lớn là do thói quen thích thêm mắm dặm muối của người Việt Nam

- Vấn đề bị đẩy ra xa hơn bản chất của nó do sự biến chất của tin đồn và người ta thường chỉ tiếp nhận sự việc một cách đơn lẻ, thiếu hệ thống, đánh giá những thứ phức tạp bằng trí não đơn giản dẫn đến bất đồng về hệ quy chiếu.

- “Dị nhân” tuyên bố là ông “dự đoán” chứ không phải là hô phong hoán vũ.

http://i5.tinypic.com/16axw83.jpg

Nói tóm lại, cả 2 tin đồn được nhắc tới đều là vấn đề về tâm linh, mà những gì thuộc về tâm linh đều được lan truyền rất nhanh và không có điểm dừng. Bản thân chúng ta phải biết cảnh giác, cảnh giác cao độ để khỏi bị lầm lạc và rơi vào tay điều khiển của kẻ địch. Google ở đó, sách ở đó, báo chí ở đó… tham khảo, tham khảo, tham khảo và tham khảo để kiếm chứng lòng tin và làm sạch “kiến thức” của mình, có như vậy mới phán đoán được tình hình thật sự.

Còn thực hư vụ “dị nhân” ngăn mưa, bà con coi mấy cái này rồi tự cho ra phán xét của mình hén, tui không bàn về việc đúng hay sai ở đây, chỉ mượn nó để làm rõ hơn về việc lan truyền thông tin có thể dẫn đến sai lệch về nhận thức.

P/S: Việc sử dụng ý chí tác động đến siêu nhiên cũng đã từng xuất hiện trong tiểu thuyết “biểu tượng thất truyền” của Dan Brown, trong đó cho rằng ý chí có năng lượng…

1
2
3
4
5
Tuyết Tùng

Live. Love. Let’s go



Quyết định dành 2 tiếng hiếm hoi của buổi sáng để nói về Charlie St. Cloud, vì phim hay quá chịu không nổi. Ban đầu định để dành từ từ review sau nhưng có lẽ cảm xúc chỉ đến ngắn gọn và đơn lẻ trong một vài thời điểm nên nếu ko chụp kịp sẽ bay biến mất, thôi thì cứ viết cho lành. Nói chung là bạn nào chưa coi phim này và đang có ý định đi coi thì tuyệt đối không đọc bài này hen, vì spoiler nội dung rất nhiều, đọc xong coi mất hay ráng chịu à.


Có lẽ trong buổi họp báo tui ngồi coi phim này 1 mình nên cảm xúc nó mới bị đẩy một cách tràn trề như vậy, nửa đoạn đầu phim tui toàn ngồi khóc là khóc. Bạn nào chê tui mít ướt thì chịu thôi, bản chất từ nhỏ mà, hồi nhỏ bà kon dòng họ ai cũng thắc mắc hết bộ thằng nhỏ này nước giấu sẵn ở đâu đó bay, bấm nút cái là xịt ra liền thiệt là ghê rợn. Và một phần cũng do tui bị ảnh hưởng bởi mẹ từ thuở nhỏ, hai mẹ con nhạy cảm y như nhau, thấy cái gì đồng cảm, xúc động chút xíu là hóc liền, hehe. Kệ, khóc coi ra cũng mát mắt lắm…


Phim này hay, kể từ sau lần coi thứ hai với bé Hado tui mới nhận ra một trong những lý do khiến tui thích phim này vì nó được dẫn dắt theo lối kể chuyện của Marc Levy, một kiểu cách kể chuyện rất… sến, nó vừa lãng mạn vừa ma quái, vừa đẹp diêm dúa vừa giản dị, vừa đồi bại vừa trong sáng, vừa bất ngờ vừa dễ đoán, nói túm lại là đơn giản nhưng hết sức cầu kỳ đó mà. Quan trọng là phim có kết cuộc Happy Ending nha, vừa mở vừa đóng, hết sức ý nghĩa và trên cả tuyệt vời.


Nhưng phong cách của Marc Levy chỉ là một phần nhỏ, góp phần định hướng trong cái sự thích của tui dành cho phim này, lý do lớn nhất là tui thấy chính bản thân mình và thằng em mình trong đó. Đoạn đầu phim mô tả cảnh hai anh em Charlie và Samuel đang cố gắng giành giải nhất trong cuộc đua thuyền, sau đó là ăn mừng chiến thắng, chơi giỡn, cãi lộn cùng nhau và hứa hẹn với nhau tập bóng suốt mùa hè năm đó. Charlie thì chuẩn bị đi xa để học đại học. Nói chung là nó làm cho tui nhớ thằng em tui ghê gớm. Hai anh em tui cũng thân nhau y như vậy, yêu nhau y như vậy, chơi giỡn với nhau y như vậy…






Tới giờ hai anh em tui vẫn còn thân, trẻ con và hồn nhiên đùa giỡn với nhau như ngày nào. Ở bên nó tui chẳng có cảm giác mình lớn lên, mà hình như đang bé lại thì phải. Còn nó thì ngày càng cao hơn (1m6 òi), mập ra, bự lên và đang trưởng thành. Nó đang bước vào giai đoạn dậy thì, dở dở ương ương, tính khí thất thường nhiều lúc rất đáng ghét, nhưng công bằng mà nói thì nó là người mà tui yêu nhất trên thế gian này, và cũng là động lực để cho tui phát triển rất nhiều thứ.


Tui cũng khá là ngạc nhiên vì hiếm có hai anh em trai nào mà tui biết thân nhau như tui và thằng em của mình, đa số là anh đi đường anh, em đi đường em, thôi thì mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, nhưng chung quy thì chúng ta cũng phải xác nhận rằng tình anh em thật là đáng quý. Cũng bởi lý do đó mà cái phim này (vốn dùng tình anh em để làm nút thắt cho truyện) nó touching vào trái tim tui ghê gớm, coi mà cứ thấy hình ảnh mình trong đó và nhớ thằng em mình, mặc dù thấy vậy cũng hơi xui xui vì thằng em trong phin bị xe tông vào một ngày hai anh em tụi nó chở nhau đi chơi, thằng anh còn sống sau nỗ lực của nhân viên sơ cứu và sự cầu nguyện của người nhân viên ấy với thánh Jude, vị thánh của những điều vô vọng. Đây cũng là một ý rất hay mà tui học được từ bộ phim nè, không có điều gì là vô vọng cả…


Charlie sau cái chết của em trai thì thôi không học đại học nữa, ở lại làm việc trong nghĩa trang cho đến 5 năm sau. Thực ra cốt mốc thời gian 5 năm có lẽ hơi quá dài, đó là một khoảng thời gian có thể thay đổi con người ta một cách ghê gớm mà ta không lường trước được. Phim này nên cho 2 hay 3 năm gì đó thôi thì chuẩn. Trong khoảng thời gian 5 năm đó Charlie đã bỏ thôi không đua thuyền nữa (bộ môn mà cậu và em trai vốn rất thích), nhưng mỗi ngày vào lúc hoàng hôn đều vào rừng chơi bóng chày với… bóng ma của cậu em. Không biết có phải vì ám ảnh với cái chết của Sammy hay ko hay do Charlie làm việc ở nghĩa trang mà cậu rất hay thấy những bóng ma một cách rất chân thực, nói theo khoa học thì có khi Charlie bị tâm thần cũng nên. Mà dù có bị tâm thần hay ko thì cũng ko ai có thể phủ nhận Charlie là một anh chàng rất… đẹp trai, cả thị trấn ai cũng đều rất tiếc cho anh chàng ấy.





Rồi một ngày Charlie gặp được Tess, cô bạn từ hồi trung học phổ thông và nay đang chuẩn bị tham gia cuộc đua thuyền cá nhân vòng quanh thế giới. Nói chung là duyên số xui khiến một cách rất lãng mạn và sến súa mà Charlie và Tess đã yêu nhau say đắm, vờn nhau, giỡn nhau và… make love với nhau ở ngoài trời trong nghĩa trang. Ta nói, mấy cái scene rượt nhau của hai anh chị trong ánh sáng liêu trai giữa những ngôi mộ trong nghĩa địa, và cái khúc “yêu nhau, cởi áo ối à cho nhau” trong nền nhạc bí ẩn và huyền diệu nó đẹp biết chừng nào, phải gọi là wonderful & fantastic luôn, tình yêu của Bella và Edward chưa chắc đã rùng rợn bằng tình iu của hai bạn này nha. Thật là thích quá đi thoy…


Sau đó là một lượt các sự kiện abc khác xảy ra, bạn nào mún bít coi phim thì biết, túm lại là hơi giống “Nếu em không phải một giấc mơ” một chút, rất hay và rất touching…


Tui không biết phải chê phim này ở chỗ nào hết các bạn à, ngoại trừ một số đoạn tiết tấu có vẻ hơi bị chậm, không khí chùn xuống hẳn nhưng không phải là buồn ngủ nghen, mấy đoạn đó hơi dài dòng chút nhưng xứng đáng mà. bạn Zac Efron thì thôi rồi khỏi nói, body đẹp, mặt đẹp, da mặt hơi xấu nhưng được cái nhìn manly, rất tự nhiên và bụi bặm. Bạn Amanda Crew trong vài Tess thì nhìn cũng tạm nhưng không xứng với bạn Zac chút nào, nhìn còn già hơn và nét không sắc gì hết, nói chung là bình thường. Bạn này nào giờ đóng cũng nhiều phim nha mà toàn vai phụ không hà.


Phim quay rất nét, các góc quay nhìn rất dễ thương và lãng mạn, nói chung là yếu tố “đẹp” của phim được đẩy lên tối đa, ánh sáng rất chuẩn, tuyệt và hài hoà, không gian bao la, rộng lớn. Trùi ui không có chỗ nào để chê được. Nhạc nhẽo thì hay, nhạc lạ và rất có phong cách, đoạn nào có nhạc là đoạn đó hay hết chứ không chỉ được 1,2 đoạn như phim khác thôi nha.



Phim này được chuyển thể kịch bản từ tiểu thuyết The Death and the Life of Charlie St. Cloud của chú nhà văn Ben Sherwood, đạo diễn là chú Burr Steers, chú Burr Steers này làm phim 17 Again đó nha, không biết có yêu Zac Efron đẹp trai không mà làm phim với em này ngày càng hay, 17 again đã thấy hay lắm rồi mà giờ Charlie St. Cloud còn hay ác chiến nữa ^^.


Nhạc phim này chú Rolfe Kent làm nha, chú này làm cũng nhiều phim làm rồi à: Mean girls nè, Just like heaven nè (Nếu em không phải một giấc mơ), 17 again nè, Ghosts of girlfriends past nè, up in the air nè, và có cả… killers nữa, nhìu quá bay mà sao thấy có phim này là hay nhất thôi, đi coi về phải lật đật download ost về nghe cho nó lùng bùng lỗ tai liền đó. Chả bù với Salt coi về tui chỉ down và nghe đúng 1 khúc cô ấy bắn giết Orlov và 11 đồng bọn trên khoang tàu thôi, hè hè.


http://cdn.sheknows.com/articles/2010/07/charlie-st-cloud-zac-efron.jpg


http://phunu.info/images/710/142002.jpg


Túm lại một lần nữa là đối với tui bộ phim này hay một cách khó có thể cưỡng lại, tuyệt vời, xuất sắc và đầy cảm động. Cuối cùng sau một loạt phim hè mang lại những cảm giác rất lửng lơ và… chơi vơi thì tui cũng tìm được một bộ phim hợp ý mình một cách tròn trịa. Cái cảm giác này nó giống như việc tìm thấy và nhận ra định mệnh của mình vại đó, thật là không có gì sung sướng bằng!


Đây túm lại là một bộ phim dung hoà rất nhiều yếu tố của cuộc sống: gia đình, tình yêu, sự nghiệp, tình anh em và cả tình bạn bè nữa. Cuộc sống đã dạy cho Charlie St. Cloud biết phải nắm bắt cơ hội và giữ gìn tuổi thanh xuân của mình, tận dụng nó để làm những điều tốt và hay ho cho cuộc sống. Đó là lý do chính vì sao Chúa đã cho Charlie một cơ hội được sống, anh đã không chết trong tai nạn hôm ấy mà mãi mãi chỉ có Samuel St. Cloud là đã ra đi. Cuộc sống cho chúng ta nhiều thứ để yêu thương nhưng cũng khắc nghiệt đến độ đôi lúc sẽ buộc chúng ta phải buông bỏ nó. Buông bỏ không có nghĩa là quên lãng, buông bỏ là giữ trong tim, nhưng để nó ngủ yên và mình thì đứng lên, tiếp tục những cuộc hành trình còn lại của cuộc đời mình…



Tui nhớ hoài cái khúc hai anh em Charlie và Sam đứng trước cảng biển, trong lúc đại bác bắn đùng đùng khi hoàng hôn xuống, nhũng con thuyền bắt đầu ra khơi. Sammy đã hỏi, những con thuyền ấy đi đâu. Và Charlie trả lời, everywhere, đừng lo Sammy, rồi cũng sẽ có một ngày hai anh em mình đi như vậy, sẽ giong buồm đi khắp thế gian, sẽ và sẽ…


Nhưng cái ngày đó sẽ mãi mãi không đến, chỉ có Charlie là lại được ra khơi, còn Sammy thì đang ngủ trong trái tim cậu ấy…


Hãy tin vào trái tim


Dù biển rộng cháy bùng


Và sống vì tình yêu


Dẫu sao trời quay bước…


Bonus thêm 1 số ảnh đẹp:


https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj50gLzTle0Mw1JpW6Z8bVmPyPixXGqgBhF-YwVGtWZYWkGb9Fh4lVyAn9QjLbJ1J8NH3RGApf1xP2YPe0H82XAeWlx7nNkQOYuTAvQ7_3Z7CPk16XEPJ726hgUQyP98FMbra4ThTkQtiTe/s1600/charlie+st+cloud.jpg


http://images2.fanpop.com/images/photos/7700000/zac-efron-The-Death-and-Life-of-Charlie-St-Cloud-zac-efron-7704104-528-768.jpghttp://www.pinkisthenewblog.com/wp/wp-content/uploads/2009/08/081709_zacshirtless.jpg

Tuyết Tùng


Coi Vietnam Idol đáng đợi nhất là phần thi hát nhóm. Tại sao? Sự ngẫu nhiên trên đời này nhiều khi cũng thú vị lắm, nên phần thi hát nhóm chính là một trong những phần thi đầy tính hứa hẹn, ngẫu hứng & sáng tạo. Dĩ nhiên, cái gì cũng có 2 mặt của nó, những bạn nào chưa “làm trò” trong vòng đầu tiên nhiều khi lại phải “làm trò” ngay trong chính vòng thi này, bởi lẽ có nhiều khi ta đứng một mình thì không sao, bị quẳng đám đông hay một nhóm nào đó thì có vấn đề ngay lập tức.


Tui cũng là một đứa dở ói trong kỹ năng teamwork nên tui biết, đã bản thân mình không thích bị sai bảo , mà lỡ ghép nhóm chung với một bạn thích chỉ tay năm ngón, độc tài, hay nói đơn giản là “cá tính mạnh” thì thôi rồi, bao nhiêu tài năng của mình vụt tắt ngay lập tức nhường cho bạn ấy sáng hết luôn . Sợ nhất là gặp loại người này, nói chung, có năng khiếu lãnh đạo thì coi như là đã sở hữu một thứ “của hiếm” quý báu trên thế gian này rồi, nhưng sử dụng thứ “của hiếm” đó sao cho có ích mà vẫn không ảnh hưởng đến người khác mới là vấn đề.


Nhưng thôi vụ thi nhóm tính sau hen, nói vụ thi 100 người lấy 48 người trước. Đây là một số bạn mà chương trình cho chiếu, và cũng là một số bạn mà tui để ý nè:




- Văn Viết: bạn này ở vòng đầu tiên cầm guitar hát “Nồng nàn Hà Nội” nè, vừa phiêu vừa tự nhiên. Vô tới vòng này chọn bài vửa dở hát vừa over. Tui có cảm giác như bạn ấy đang căng thẳng và dụng công quá mức làm đôi chỗ bị phô và bài hát không được tình cảm như mong muốn. Nói chung là có lẽ như đang muốn trình diễn kỹ thuật nhưng bị phản tác dụng. Anyway, bạn ấy đã được vào vòng hát nhóm


- Liên Trà: Cô bé này hát hay, giọng vẫn trong trẻo và tinh khôi như lần trước, đây là cô bé có ba đến đón và cho lời khuyên đó. Nhưng nhìn kỹ thì thấy rất rõ ở Liên Trà còn thiếu một cái gì đó tạm gọi là “bản lĩnh”, thiếu chất trải đời, nói rõ hơn là còn “quá non” để trở thành một Idol đúng nghĩa. Nện dưng ở đây cũng tốt, và cô bé đã rớt.


- Võ Thành Trí: tui mong bạn này vô (vì cùng quê với tui) mà bạn ấy rớt rồi, buồn dễ sợ. Bạn này còn chui vô gầm cầu thang tập hát dữ dội lắm tới khi ra hát thiệt thì lên không tới, chọn bài thì khó, cần sử dụng kỹ thuật cao mà có lẽ tập chưa được nhiều nên hát không tròn trịa gì hết. Nói chung là tui thất vọng ghê, bạn ấy mà khéo chút nữa thì tốt rồi.


- Lều Phương Anh – cô thí sinh ở Nhật về. Chọn bài tốt, giọng hay, trình diễn tròn trịa. Nói chung là hát tốt hơn vòng loại và xứng đáng được vào.


Xu hướng thường thấy của các bạn thí sinh ở vòng này thường là chọn bài hát khó, đòi hỏi độ rung độ ngân tốt của giọng và phải có một tình cảm nhất định, nhập tâm vào bài hát thực sự mới truyền tải hết được nó. Cũng chính vì vậy mà lỗi chênh, phô, hay với không tới nốt xuất hiện khá nhiều (hay tại ch trình chỉ phát những đoạn lỗi này nhiều). Nói chung là cũng như chị Siu nói, phiêu không nổi thì thôi đừng có cố, cố quá thành quá cố, đi về nhà luôn à



Sau đó 48 bạn được chọn, luyện tập 1 ngày để bước vào vòng thi hát nhóm. Vòng thi này hấp dẫn hen, tự nhiên xách nách 3,4 thằng lạ hoắc tới trước mặt tui kêu tui cặp nhóm là tui chết nửa con người luôn à. Nhưng dù có ghét hay không thích thì cũng phải làm thôi, vì đây cũng chính là lúc các bạn ấy thể hiện rõ nét được bản lĩnh của chính mình. Làm sao để dung hòa được cái tôi cá nhân vào tinh thần tập thể của nhóm, quả không dễ chút nào.



1. Bạn Lân Nhã (Những nụ hôn rực rỡ), bạn Đức Anh Hugo, bạn Quang Huy (Hà Nội) & Quang Việt (19 tuổi) làm thành 1 nhóm. Nói chung là nhóm này nhìn… tươi, toàn trai trẻ đẹp, hát hò cũng được (thích nhất là giọng Quang Huy, mà bạn này… gái quá, haha). Nhóm này hát Chuyện chàng cô đơn, hát rất được, tự nhiên, dễ thương. Tui ko biết vụ xếp nhóm là do BTC xếp hay do các bạn tự xếp, mà dù là ai xếp đi nữa thì quả thật là họ rất tinh ý, còn nếu là do 4 bạn tự chọn thì quả là 4 bạn này bắt sóng nhau rất tốt =))


2. Nhóm của bạn Văn Viết, 4 bạn mặc áo đen ngồi, 2 bạn đánh guitar, nhóm này được, hát tình cảm, trình diễn nhẹ nhàng, ai nhìn cũng có cá tính nhưng cũng không biết nhận xét sao luôn.


3. Nhóm của bạn Lều Phương Anh hát bài Tóc hát, nghe chua ơi là chua, vũ đạo lộn xộn. Các bạn hát riêng thì nghe khá được, kỹ thuật tốt, đúng nốt, nhưng khi hợp giọng lại nghe như đốt nhà , chán quá!



4. Nhóm nữ hát Ô kìa nắng. Bài này khó chết cha, nếu không có trải nghiệm và tập dợt nghiêm túc lâu ngày chưa chắc hát được, cỡ Nguyên Thảo tui nghĩ cũng phải rèn lắm mới hát được bài này. Tội các bạn ấy quá, hát bài này nên cứ thì thào thì thào, giọng không phô được nên nghe phát mệt. Hát mấy bài này phải chuẩn kỹ thuật lắm mới hát được. Coi như là xui đi!


5. Nhóm nữ hát Hơi Ấm Ngày Xưa. Không hay và không tình cảm chút nào, dù giọng cũng được. Nếu so với Mỹ Tâm thì hơi quá nhưng quả là phá bài hát khi mà Hơi Ấm Ngày Xưa nghe rất nhẹ nhàng giờ lại hóa ra chua ngoắt và nghe chán òm như vậy. Thất bại!



6. Nhóm có Trung Quân & bạn Beatbox. Bạn beatbox hình như không có hát? Hay tui nhìn lộn ta. Vào tới vòng này mà còn show beatbox nữa thì không ổn , tuyệt chiêu mà xài 2 lần coi như over rồi nói chi tới 3 lần. Sao ko nghe bạn này hát đàng hoàng ko beatbox được một lần? Trung Quân phiêu hơi bị over, nhất là câu đầu, thấy lạc quẻ sao đó, mặc dù nghe kỹ thì nói chung là cũng hay, kỹ thuật tốt, nhưng không được mượt và dễ chịu lắm.


7. Nhóm có bạn Minh Nguyệt, hát Giận Anh, một bài hát mà Phương Vy từng hát. Chuẩn, chỉn chu và tròn trịa, giọng bạn nào cũng sáng và hay.


Nói chung là cuộc thi nào cũng có hên và xui, nhưng cái quan trọng là mình bản lĩnh tới đâu, giọng hay thế nào. Giống như cô bạn 3 lần thi ở 3 nơi chỉ để được BGK cho mình thêm 1 cơ hội rốt cuộc cũng đã rớt sau khi được cho thêm 2 phút ngắn ngủi nữa ở cuộc thi này. Quy tắc của luật chơi đã cho chúng ta thấy rõ đã thiếu bản lĩnh (về nhiều mặt) thì chắc chắn phải bị đào thải, không thể nào trụ lại được.


Nhìn chung là năm nay cũng có nhiều thí sinh sáng giá lắm, vào tới đây đã bắt đầu “lóe sáng” và được chú ý nhiều hơn, đặc biệt là các bạn nữ ở nhóm hát cuối cùng (Giận Anh) và các bạn nam trong trong cầm guitar gảy gảy với các bạn ở nhóm teen boy. Mỗi người có một phong cách rất khác nhau nhưng họ đều có chung điểm đến cuối cùng là ngôi vị Thần Tượng Âm Nhạc VN 2010. Chặng đường phía trước ngày càng ngắn nhưng ngày càng nhiều… sỏi đá hơn, liệu đã có bàn chân của ai rớm mau chưa? Ai sẽ là người ở lại sau vòng thi hát nhóm đầy ám ảnh và mệt nhọc này, mời bà kon xem chương trình VN Idol vào 21h tối th 7 tuần sau trên kênh VTV6 và YANTV sẽ rõ, hehe.


À, nhìn đi nhìn lại thấy cũng có nhiều bạn thích đổ thừa hoàn cảnh quá hen, như vậy là không nên đâu á. Khán giả người ta không biết các bạn đã nỗ lực kiểu gì và làm những gì để cho ra kết quả đâu, họ chỉ nhìn vào thành quả cuối cùng và đánh giá chúng ta thôi. Trên mọi phương diện nghệ thuật đều là vậy, mọi người đều công bằng dù khỏe hay yếu, dù nghèo hay giàu, dù sang hay hèn, thành quả của bạn tốt nghĩa là bạn xứng đáng, đúng hông?